Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 9

Đêm tại biệt thự Bạch Ngọc luôn mang một vẻ đẹp tĩnh mịch nhưng cũng đầy cô tịch, cho đến khi Thẩm Hạ xuất hiện và biến nó thành một nơi tràn ngập mùi hương của thảo mộc và sự ấm áp của hơi người.

Sau buổi ghi hình thành công rực rỡ, Tần Dã dường như đã trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Tuy nhiên, di chứng của việc đối mặt với nỗi sợ hãi quá lớn vẫn khiến anh rơi vào trạng thái kiệt sức. Ngay khi bước vào phòng khách, Tần Dã đã lười biếng đổ gục xuống chiếc sofa dài, mái tóc rối bồng bềnh che đi đôi mắt đang nhắm hờ.

Thẩm Hạ đặt túi đồ y tế xuống, tháo chiếc áo ghi lê ra rồi tiến lại gần. Cậu đưa tay sờ lên trán Tần Dã, nhiệt độ hơi cao một chút do căng thẳng thần kinh kéo dài.

“Sếp, đừng ngủ ở đây, anh sẽ bị cảm lạnh đấy. Lên phòng tắm nước ấm rồi đi ngủ tử tế đi.” – Thẩm Hạ vỗ nhẹ vào vai anh, giọng điệu mang theo sự chuyên nghiệp của một bác sĩ.

Tần Dã không mở mắt, nhưng cánh tay vạm vỡ của anh đột ngột vươn ra, tóm lấy eo Thẩm Hạ và kéo mạnh một cái. Thẩm Hạ chưa kịp phản ứng đã ngã nhào vào lồng ngực vững chãi của anh. Tần Dã vòng tay ôm chặt lấy cậu, chân dài gác lên người Thẩm Hạ, hoàn toàn biến cậu thành một chiếc “gối ôm” sống.

“Im lặng đi… để tôi ôm em một chút.” – Giọng Tần Dã khàn đặc, phả vào tai Thẩm Hạ khiến cậu hơi rùng mình.

Thẩm Hạ thở dài, định dùng sức đẩy con sư tử to xác này ra: “Anh định ôm đến bao giờ? Tôi còn phải xuống bếp nấu bát mì cho anh.”

“Không cần mì… em thơm hơn mì.” – Tần Dã vùi đầu vào hõm cổ Thẩm Hạ, tham lam hít lấy mùi hương bạc hà thanh khiết pha lẫn chút mùi nắng của cậu.

Cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ bờ vai Tần Dã, Thẩm Hạ biết anh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư chấn của cảnh cháy nổ lúc chiều. Cậu thôi không phản kháng nữa, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng xoa lấy gáy Tần Dã, động tác dịu dàng như đang vỗ về một đứa trẻ.

“Được rồi, nằm yên đi. Tôi ở đây.”

Trong không gian yên tĩnh, nhịp tim của hai người dần hòa quyện vào nhau. Sự chiếm hữu của Tần Dã lúc này không mang lại cảm giác ngột ngạt mà giống như một sự nương tựa tuyệt đối. Thẩm Hạ lơ đãng nhìn lên trần nhà, trong đầu cậu bắt đầu rà soát lại những ký ức về người đàn ông lạ mặt xuất hiện ở phim trường lúc chiều.

Người đó có gương mặt rất thanh tú, ánh mắt dịu dàng nhưng nụ cười lại mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. Thẩm Hạ lục lọi trong trí nhớ về cuốn tiểu thuyết “Hào Quang Đánh Đổi”. Đột ngột, một cái tên hiện lên khiến đồng tử cậu co rụt lại: Tô Dương.

Trong nguyên tác, Tô Dương là một thực tập sinh cùng thời với Tần Dã, cũng là người được cho là “Bạch nguyệt quang” đã hy sinh để cứu Tần Dã trong vụ nổ năm xưa. Nhưng kịch bản gốc có một cú twist mà độc giả chỉ biết ở chương cuối: Tô Dương thực chất không chết. Hắn đã giả chết để sang nước ngoài phẫu thuật thẩm mỹ và thay đổi danh tính, sau đó quay trở lại để trả thù Tần Dã vì cho rằng Tần Dã đã cướp đi hào quang vốn thuộc về mình.

Kẻ đứng ở phim trường chiều nay… chính là Tô Dương với gương mặt đã được chỉnh sửa hoàn hảo.

“Chết tiệt, mình đã quên mất biến số này!” – Thẩm Hạ thầm mắng trong lòng. Trong sách, Tô Dương chính là kẻ đứng sau giật dây cho Hàn Tiêu và cung cấp thông tin cho báo chí về bệnh tình của Tần Dã. Giờ Hàn Tiêu đã sụp đổ, Tô Dương chắc chắn sẽ đích thân ra mặt.

“Em đang nghĩ gì mà tim đập nhanh thế?” – Tần Dã bất chợt lên tiếng, đôi mắt hổ phách đã mở ra từ bao giờ, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đăm chiêu của Thẩm Hạ.

Thẩm Hạ giật mình, nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản: “Nghĩ xem tháng này anh có trả lương đúng hạn không thôi.”

Tần Dã hừ lạnh một tiếng, anh buông cậu ra nhưng bàn tay vẫn giữ lấy cổ tay Thẩm Hạ: “Em yên tâm, tôi sẽ không để ‘đồ vật’ của mình bị đói đâu. Nhưng Thẩm Hạ này…” – Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sâu thẳm – “Chiều nay ở phim trường, em có cảm thấy ai đó đang nhìn chúng ta không?”

Thẩm Hạ khựng lại. Khả năng nhạy cảm của một Ảnh đế quả nhiên không thể xem thường. Cậu không muốn Tần Dã phải lo lắng thêm vào lúc này nên nhẹ nhàng lắc đầu:

“Chắc là fan cuồng hoặc phóng viên thôi. Anh có tôi bảo vệ rồi, còn sợ cái gì?”

Tần Dã nhìn nụ cười tự tin của cậu, lòng bỗng thấy an tâm lạ kỳ. Anh đứng dậy, nhấc bổng Thẩm Hạ lên theo kiểu bế công chúa khiến cậu thốt lên một tiếng kinh ngạc.

“Anh làm cái gì vậy? Thả tôi xuống!”

“Lên lầu. Tôi mệt rồi, em phải phục vụ tôi ngủ.” – Tần Dã thản nhiên bước lên cầu thang, bất chấp sự phản kháng yếu ớt của Thẩm Hạ.

Sáng hôm sau.

Thế giới giải trí lại một lần nữa rung chuyển, nhưng lần này không phải về scandal thuốc mà là về một bộ ảnh mới được tung lên mạng xã hội.

Trên các trang tin lớn, hình ảnh Tần Dã hiên ngang bước ra khỏi thang máy hỏng, tay nắm chặt tay cậu trợ lý nhỏ Thẩm Hạ, được chụp ở những góc độ vô cùng nghệ thuật. Cư dân mạng bắt đầu bùng nổ:

“Trời ơi, nhìn ánh mắt Tần Dã nhìn trợ lý kìa! Đó là ánh mắt bảo vệ đúng không?”

“Tôi là fan 5 năm của Tần Dã, chưa bao giờ thấy anh ấy nắm tay ai công khai như thế.”

“Cậu trợ lý kia nhìn cũng soái quá đi, bảo sao Ảnh đế lại giữ khư khư như vậy!”

Nhưng giữa hàng ngàn lời khen ngợi, có một bài đăng ẩn danh bắt đầu thu hút sự chú ý với tiêu đề: “Sự thật về trợ lý mới của Tần: Kẻ thao túng tâm lý hay là người tình bí mật?”. Bài viết này không có bằng chứng rõ ràng nhưng lại dẫn dắt dư luận theo hướng Thẩm Hạ đang dùng thủ đoạn để điều khiển Tần Dã, khiến anh xa lánh công ty và quản lý lâu năm.

Quản lý Bùi lao đến biệt thự Bạch Ngọc ngay trong bữa sáng. Ông ta vứt chiếc máy tính bảng lên bàn, mặt đỏ gay vì giận:

“Tần Dã! Cậu xem đi! Tôi đã nói là giữ cậu ta lại sẽ sinh chuyện mà. Giờ báo chí đang đồn ầm lên là cậu bị cậu ta ‘bỏ bùa’ kìa!”

Tần Dã thản nhiên nhấp một ngụm trà mật ong do Thẩm Hạ pha, mắt không thèm nhìn vào màn hình: “Họ nói đúng mà. Tôi quả thực bị em ấy bỏ bùa rồi.”

“Cậu… cậu điên rồi!” – Bùi suýt ngất – “Nhãn hàng đang gọi điện hỏi xem đây có phải là chiêu trò PR bẩn không đấy!”

Thẩm Hạ từ tốn đặt đĩa trứng cuộn xuống trước mặt Tần Dã, rồi quay sang nhìn quản lý Bùi với nụ cười Sassy đặc trưng:

“Anh Bùi, bình tĩnh đi. Trong giới giải trí, tin đồn tình ái đôi khi còn tốt hơn tin đồn tâm thần nhiều. Anh không thấy sau khi những tấm ảnh này tung ra, lượng tìm kiếm về Tần Dã tăng vọt theo hướng tích cực sao? Thay vì dập tắt, tại sao chúng ta không biến nó thành một chiến dịch ‘Ảnh đế và sự ấm áp phía sau màn ảnh’?”

Bùi khựng lại, bản năng của một người quản lý cáo già bắt đầu hoạt động: “Ý cậu là sao?”

“Hãy để Tần Dã tham gia một buổi phỏng vấn trực tiếp tại nhà. Cho mọi người thấy một Tần điềm tĩnh, mạnh khỏe và có một cuộc sống sinh hoạt lành mạnh dưới sự chăm sóc của một chuyên gia sức khỏe như tôi.” – Thẩm Hạ bình thản phân tích – “Chúng ta sẽ biến sự chiếm hữu của Tần Dã thành sự gắn kết chuyên nghiệp. Như vậy, vừa bảo vệ được danh tiếng, vừa dằn mặt được những kẻ muốn chơi xấu.”

Tần Dã nheo mắt nhìn Thẩm Hạ, đôi môi mỏng khẽ cong lên: “Em định đem tôi ra làm mồi nhử sao?”

“Tôi đang cứu anh đấy sếp ạ.” – Thẩm Hạ nháy mắt.

Trận chiến truyền thông diễn ra đúng như kế hoạch của Thẩm Hạ. Buổi phỏng vấn trực tiếp tại biệt thự Bạch Ngọc đã đập tan mọi nghi ngờ về sức khỏe của Tần Dã. Trước ống kính, Tần Dã xuất hiện với vẻ rạng rỡ, minh mẫn và đầy uy quyền. Anh không ngại dành những lời khen ngợi có cánh cho “Quản lý sức khỏe” của mình, thậm chí còn cố tình rót nước cho Thẩm Hạ ngay trên sóng truyền hình khiến lượt xem đạt mốc kỷ lục.

Tuy nhiên, khi buổi phỏng vấn kết thúc và đoàn làm phim ra về, Thẩm Hạ nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ.

Cậu bước ra ngoài ban công, nhấn nút nghe.

“Bác sĩ Thẩm Hạ… à không, bây giờ phải gọi là trợ lý Thẩm Hạ nhỉ?” – Một giọng nam dịu dàng nhưng đầy nọc độc vang lên.

Tim Thẩm Hạ đập thình thịch: “Anh là ai?”

“Tôi là người hiểu rõ Tần Dã nhất trên đời này. Cậu nghĩ cậu là ai mà dám chạm vào món đồ chơi của tôi? Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi, bác sĩ ạ. Để xem cậu cứu được anh ta bao nhiêu lần nữa.”

Cuộc gọi bị ngắt. Thẩm Hạ siết chặt điện thoại, đôi mắt trở nên sắc lạnh. Tô Dương đã chính thức lộ diện. Hắn biết danh tính thực sự của cậu? Hay hắn chỉ đang tung hỏa mù?

Đột nhiên, một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy cậu từ phía sau. Tần Dã tựa đầu vào vai Thẩm Hạ, hơi thở nóng hổi vương trên cổ cậu.

“Ai gọi vậy?” – Tần Dã hỏi, giọng nói mang theo một sự chiếm hữu không giấu giếm.

Thẩm Hạ xoay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của người đàn ông trước mặt. Cậu chợt nhận ra, dù có bao nhiêu Tô Dương hay bao nhiêu kịch bản tăm tối, cậu cũng sẽ không bao giờ để con sư tử này phải gục ngã một lần nữa.

Cậu vươn tay, ôm lấy cổ Tần Dã, chủ động rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

“Không có gì quan trọng cả sếp ạ. Chỉ là… từ giờ anh phải trả lương cho tôi cao hơn nữa đi. Vì kẻ thù của anh, có vẻ như hơi khó xơi đấy.”

Tần Dã bật cười, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi Thẩm Hạ. Cái hôn mang theo vị bạc hà mát lạnh và sự cam kết mãnh liệt của một vị vua dành cho người duy nhất có quyền đứng cạnh ngai vàng của mình.

“Lương của em là cả cuộc đời của tôi. Như vậy đã đủ chưa?”

Dưới ánh trăng bạc, lời hứa của họ vang vọng giữa không trung. Giông bão đang kéo đến, nhưng trong pháo đài Bạch Ngọc, ngọn lửa của sự chữa lành và tình yêu chiếm hữu đang cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.


[Đọc tiếp Chương 10]

Nhận xét