Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 11

Dinh thự Tần gia tọa lạc giữa một khuôn viên rợp bóng cây cổ thụ, mang vẻ đẹp uy nghiêm của một gia tộc có bề dày lịch sử. Thế nhưng, đối với Tần Dã, mỗi bước chân trở về đây đều nặng nề như đeo chì. Mùi hương ngọc lan phảng phất trong gió vốn dĩ thanh tao, nay lại quyện với bầu không khí đặc quánh sự giả dối khiến anh cảm thấy buồn nôn.

Bên trong phòng khách chính, dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, Tần phu nhân đang mỉm cười đôn hậu. Ngồi đối diện bà là Tô Dương – kẻ đang mang danh tính Thiên Vũ. Hắn mặc một bộ vest màu xanh nhạt, phong thái nhã nhặn, đôi bàn tay khéo léo rót trà cho bà. Nhìn vào khung cảnh đó, ai cũng sẽ nghĩ đây là một người con hiếu thảo hoặc một người bạn tri kỷ đáng tin cậy.

“Tần Dã, con đứng đó làm gì? Lại đây ngồi đi.” – Tần phu nhân vẫy tay gọi, ánh mắt bà tràn đầy sự yêu thương dành cho con trai – “Thiên Vũ vừa kể cho mẹ nghe về những ngày hai đứa còn là thực tập sinh. Thật cảm động khi biết cậu ấy đã hy sinh vì con nhiều đến thế.”

Mỗi lời mẹ nói như một nhát dao đâm vào lồng ngực Tần Dã. Anh đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay giấu trong túi quần siết chặt đến mức run rẩy. Ánh mắt anh dán chặt vào những vết sẹo mờ trên mu bàn tay Tô Dương – bằng chứng của “sự cứu mạng” năm xưa.

Tô Dương ngước lên nhìn Tần Dã, nụ cười của hắn dịu dàng nhưng trong đôi mắt lại là một sự khiêu khích tột độ. “Tần Dã chắc là vẫn còn áy náy chuyện cũ nên mới không dám nhìn thẳng vào tớ. Đừng như vậy mà, tớ chưa bao giờ hối hận vì đã cứu cậu.”

“Mày…” – Tần Dã gàn giọng, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập. Tiếng ù ù trong tai lại bắt đầu vang lên, báo hiệu một cơn hoảng loạn đang chực chờ bùng phát.

Cộp. Cộp.

Tiếng gót giày da thanh thoát vang lên trên nền đá hoa cương, phá vỡ bầu không khí đang dần đông cứng.

“Xin lỗi phu nhân, tôi đến hơi muộn. Đường phố Thượng Hải dạo này thật là tệ.”

Thẩm Hạ bước vào, phong thái thong dong như đang đi dạo trong vườn nhà mình. Cậu mặc một bộ sơ mi lụa màu đen huyền bí, cổ áo mở khuy hờ hững để lộ sợi dây chuyền bạc tinh xảo – món quà mà Tần Dã vừa tặng hôm qua. Cậu không hề tỏ ra là một trợ lý nhỏ bé, khí chất của một vị bác sĩ tâm lý nắm giữ vạn vật tỏa ra khiến ngay cả Tần phu nhân cũng phải ngạc nhiên.

Thẩm Hạ tự nhiên bước đến cạnh Tần Dã, thản nhiên đan bàn tay mình vào đôi bàn tay đang run rẩy của anh. Hơi ấm và mùi hương bạc hà thanh khiết từ cậu ngay lập tức lan tỏa, giống như một liều thuốc trấn an cực mạnh truyền thẳng vào tim Tần Dã.

“Sếp, anh quên tài liệu quan trọng về dự án đầu tư của anh Thiên Vũ ở trên xe rồi này.” – Thẩm Hạ đặt một tập hồ sơ dày lên bàn, nụ cười Sassy đầy lém lỉnh hiện lên – “Anh Thiên Vũ vừa nhắc đến việc muốn ‘đầu tư’ đúng không? Vậy thì chúng ta nên bàn bạc thật kỹ lưỡng.”

Tô Dương nheo mắt, nụ cười trên môi hơi khựng lại: “Cậu trợ lý này thật là tận tâm. Nhưng đây là chuyện riêng của gia tộc…”

“Tôi là Quản lý sức khỏe, kiêm cố vấn tài chính cá nhân của Tần tiên sinh.” – Thẩm Hạ ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh Tần Dã, tư thế cực kỳ quý tộc – “Phu nhân, bà không phiền nếu tôi ở đây chứ? Tôi lo lắng cho nhịp tim của Tần Dã, bác sĩ dặn anh ấy không nên xúc động quá mức vì những câu chuyện… hư cấu.”

Tần phu nhân hơi ngẩn người, nhưng sự điềm tĩnh của Thẩm Hạ khiến bà cảm thấy an tâm lạ lùng: “Được chứ, cậu cứ tự nhiên.”

Thẩm Hạ mở tập hồ sơ, lướt qua một xấp ảnh tư liệu cũ được phóng to. Đó là những bức ảnh hiện trường vụ nổ phim trường 5 năm trước, nhưng được phân tích bởi những vòng tròn đỏ đánh dấu vào các chi tiết kỹ thuật.

“Anh Thiên Vũ, anh nói rằng năm đó anh thấy trần nhà sắp sập nên đã lao vào đẩy Tần Dã ra đúng không?” – Thẩm Hạ nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu như đang giảng bài.

“Đúng thế. Chuyện này cả đoàn phim đều biết.” – Tô Dương tự tin đáp.

“Vậy thì lạ thật đấy.” – Thẩm Hạ rút ra một tấm ảnh chụp kíp nổ – “Đây là báo cáo giám định pháp y về các vết bỏng trên người anh năm đó. Anh nhìn kỹ đi. Vụ nổ phim trường là do chập điện dẫn đến nổ bình khí, sức ép tỏa ra từ tâm nổ theo hình nón. Nếu anh cứu Tần Dã, vị trí bỏng của anh phải nằm ở phía lưng và vai trái. Nhưng hồ sơ bệnh án tại bệnh viện Thụy Sĩ ghi lại, vết bỏng trên người anh lại tập trung ở mặt trước cơ thể và có dấu vết của… acid hóa chất nồng độ cao.”

Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tần Dã trừng mắt nhìn vào bức ảnh, rồi nhìn sang Tô Dương.

“Chưa hết đâu.” – Thẩm Hạ tiếp tục, giọng cậu sắc lạnh như băng – “Tôi đã nhờ người điều tra lại camera hành trình của một chiếc xe tải đậu gần kho vật liệu hôm đó. Anh Thiên Vũ đây, 15 phút trước vụ nổ, đã lẻn vào khu vực đặt bình khí. Anh mang theo một chiếc túi xách màu đen, và khi quay ra… cái túi đó đã biến mất. Thực ra, anh định giết Tần Dã đúng không? Vì anh không chịu nổi việc mình mãi mãi chỉ là cái bóng của anh ấy. Nhưng anh lại tính toán sai thời gian nổ, nên chính anh mới là kẻ bị kẹt lại.”

“Mày câm miệng! Đồ rác rưởi!” – Tô Dương gào lên, gương mặt thanh tú hoàn toàn biến dạng vì giận dữ. Hắn chộp lấy tách trà nóng trên bàn định hắt về phía Thẩm Hạ.

Rầm!

Tần Dã hành động nhanh như một tia chớp. Anh không còn là con sư tử bị nhốt trong lồng sắt của quá khứ. Anh đứng bật dậy, một tay gạt phăng tách trà khiến nó vỡ tan tành trên sàn, tay kia bóp chặt lấy cổ áo Tô Dương, nhấc bổng hắn lên khỏi ghế sofa.

Sát khí tỏa ra từ Tần Dã khiến Tần phu nhân hét lên vì kinh ngạc, nhưng Thẩm Hạ chỉ bình thản đứng dậy, đặt tay lên vai Tần Dã để nhắc nhở anh giữ bình tĩnh.

“Tô Dương… mày đã lừa tao.” – Giọng Tần Dã trầm đục, run rẩy vì sự phẫn nộ cùng cực – “Mày biến tao thành một kẻ sát nhân trong chính tâm trí tao suốt 5 năm. Mày dùng sự hy sinh giả tạo để dày vò tao, để tao phải phục tùng mọi yêu cầu vô lý của mày, để tao không dám sống một ngày hạnh phúc…”

“Tao đã cứu mày!” – Tô Dương cười điên dại, đôi mắt trợn trừng – “Nếu không có màn kịch đó, làm sao tao có thể bắt mày phải nợ tao cả đời? Tần Dã, mày phải sống trong dằn vặt thì mày mới nhớ đến tao!”

“Mày sai rồi.” – Tần Dã nhìn xoáy vào đôi mắt đầy nọc độc của Tô Dương, rồi anh quay lại nhìn Thẩm Hạ đang đứng ngay phía sau mình – “Tao không nợ mày gì cả. Người tao thực sự nợ mạng sống, nợ cả linh hồn này… là em ấy. Còn mày, ngay cả tư cách làm kẻ thù của tao, mày cũng không có.”

Tần Dã hất mạnh Tô Dương xuống sàn nhà. Đúng lúc đó, cửa chính bật mở, một toán cảnh sát và vệ sĩ của tập đoàn Naravit ập vào.

“Thiên Vũ, hay còn gọi là Tô Dương. Anh bị bắt vì tội âm mưu giết người và giả mạo hồ sơ pháp lý.” – Viên sĩ quan dõng dạc nói.

Khi Tô Dương bị lôi đi, hắn vẫn không ngừng gào thét tên Tần Dã, nụ cười ghê rợn vương trên môi. Tần phu nhân bàng hoàng ngã xuống ghế, được người làm dìu vào trong.

Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại Tần Dã và Thẩm Hạ giữa đống đổ nát của những mảnh sứ vỡ.

Tần Dã đứng bất động, đôi vai rộng khẽ run lên. Gông cùm tâm lý đè nặng lên anh suốt 5 năm qua vừa mới vỡ tan, để lại một khoảng không trống rỗng và đau đớn đến tận cùng. Anh thấy mình như vừa bước ra từ một hang tối dài dằng dặc, ánh sáng bên ngoài quá chói khiến anh không biết phải làm gì tiếp theo.

Thẩm Hạ không nói lời nào. Cậu bước tới, vòng tay qua eo Tần Dã, áp mặt vào tấm lưng vững chãi của anh.

“Xong rồi, Tần. Anh tự do rồi.”

Tần Dã xoay người lại, gục đầu vào vai Thẩm Hạ. Lần đầu tiên, người đàn ông được mệnh danh là “Con hổ của giới giải trí” để mặc cho những giọt nước mắt rơi xuống vai áo người yêu. Anh ôm chặt lấy cậu, như muốn khảm Thẩm Hạ vào máu thịt mình.

“Thẩm Hạ… nếu không có em… anh thực sự đã chết trong cái hang đó rồi.”

Thẩm Hạ mỉm cười, đôi mắt cậu sáng rực dưới ánh đèn: “Sếp à, em đã bảo rồi, em sủng anh thì phải sủng cho trót chứ. Bây giờ, chúng ta về nhà nhé. Em sẽ nấu cho anh món súp ngon nhất thế giới để ăn mừng.”

Tần Dã ngước lên, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của Thẩm Hạ. Anh nhận ra, sự chiếm hữu của mình trước đây là sự ích kỷ, còn sự bảo bọc của Thẩm Hạ dành cho anh mới chính là định nghĩa hoàn hảo nhất của tình yêu.

Dưới mái hiên cổ kính của dinh thự Tần, bóng tối của quá khứ đã hoàn toàn lùi xa. Một chương mới trong cuộc đời của Ảnh đế Tần chính thức bắt đầu, với một “vị thần hộ mệnh” thực sự luôn mỉm cười và nắm chặt tay anh.


[Đọc tiếp Chương 12]

Nhận xét