Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 12

Một năm sau vụ bê bối chấn động của Tô Dương.

Giới giải trí Thái Lan giờ đây đã thay đổi diện mạo hoàn toàn. Không còn những cuộc đấu đá bẩn thỉu ẩn nấp sau màn đêm, bởi lẽ sự xuất hiện của một “thế lực mới” đã thiết lập lại trật tự. Đó chính là Viện Tham vấn Tâm lý Nghệ thuật Thẩm Hạ – tổ chức chuyên biệt đầu tiên bảo trợ sức khỏe tinh thần cho giới nghệ sĩ, do chính Thẩm Hạ sáng lập và điều hành dưới sự tài trợ độc quyền của tập đoàn Tần.

Thẩm Hạ không còn là cậu trợ lý nhỏ chạy đôn chạy đáo cầm bình giữ nhiệt. Giờ đây, cậu xuất hiện trên các trang bìa tạp chí tri thức với bộ vest xám nhã nhặn, kính gọng mảnh, toát lên vẻ thông tuệ và sắc sảo của một chuyên gia tâm lý hàng đầu. Cậu trở thành “vị cứu tinh” của hàng loạt ngôi sao trẻ đang mấp mé bờ vực trầm cảm, nhưng ai cũng biết một quy tắc ngầm: Bác sĩ Thẩm Hạ có thể tư vấn cho cả thế giới, nhưng trái tim và thời gian riêng tư của cậu ấy chỉ thuộc về một người duy nhất.

Trong khi đó, Tần Dã chính thức bước lên đỉnh cao sự nghiệp với bộ phim điện ảnh tâm lý “Vực Thẳm Và Ánh Sáng”. Bộ phim không chỉ càn quét mọi giải thưởng trong nước mà còn đưa cái tên Tần Dã vươn tầm quốc tế. Người ta nói rằng, diễn xuất của Tần Dã trong phim chân thực đến mức khiến khán giả phải bật khóc, bởi đó không chỉ là diễn, mà là cách anh đối diện và chữa lành những vết sẹo thật sự trong linh hồn mình.

Đêm trao giải Gold Ribbon – giải thưởng danh giá nhất của điện ảnh Thái Lan.

Cả Thượng Hải dường như nín thở theo dõi khoảnh khắc người công bố mở phong bì vàng. Khi cái tên “Tần Dã” vang lên, cả khán phòng bùng nổ trong tiếng vỗ tay sấm dậy.

Tần Dã đứng dậy, nhưng hành động đầu tiên của anh không phải là bước lên sân khấu. Anh quay sang, cúi người hôn nhẹ lên mu bàn tay của Thẩm Hạ đang ngồi ở ghế VIP bên cạnh. Ánh mắt anh nhìn cậu tràn đầy sự sùng bái và trân trọng, một hình ảnh được máy quay bắt trọn và truyền đi khắp thế giới.

Bước lên bục vinh quang, tay cầm chiếc cúp vàng danh giá, Tần Dã đứng trước micro. Khí chất Ảnh đế của anh lúc này không còn sự gai góc, lạnh lùng của một con sư tử bị thương, mà là sự điềm tĩnh của một vị vua đã tìm thấy sự bình yên.

“Giải thưởng này, tôi xin dành tặng cho một người đặc biệt.” – Giọng Tần Dã trầm thấp, vang vọng – “Năm năm trước, tôi là một kẻ lạc lối trong bóng tối, sợ hãi chính hơi thở của mình. Có người đã hỏi tôi, hào quang đối với tôi là gì? Lúc đó tôi không trả lời được. Nhưng bây giờ, tôi đã biết. Hào quang không phải là ánh đèn sân khấu này, hào quang chính là người đã thắp lửa lại trong tim tôi khi nó đã hoàn toàn nguội lạnh.”

Tần Dã nhìn thẳng vào vị trí của Thẩm Hạ, đôi mắt hổ phách nóng rực:

“Thẩm Hạ, cảm ơn em đã không từ bỏ một bệnh nhân khó trị như tôi. Cảm ơn em đã cho tôi biết, thế nào là được yêu thương.”

Dưới khán đài, Thẩm Hạ mỉm cười, đôi mắt cậu lấp lánh hơi nước. Cậu biết, đây chính là khoảnh khắc con sư tử của cậu hoàn toàn rũ bỏ được quá khứ để đón nhận tương lai.

Sau buổi lễ trao giải rầm rộ, hai người trốn khỏi bữa tiệc mừng công để trở về biệt thự Bạch Ngọc.

Đêm nay, trăng tròn vành vạnh, soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng. Không gian vắng lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió lùa qua tán tùng. Tần Dã và Thẩm Hạ đứng trên ban công tầng cao nhất, nơi họ từng có những cuộc đối đầu nảy lửa của một năm trước.

Tần Dã vẫn mặc bộ suit sang trọng, nhưng anh đã tháo cà vạt, đôi mắt hơi mệt mỏi nhưng tràn đầy hạnh phúc. Anh đứng sau lưng Thẩm Hạ, vòng tay ôm lấy eo cậu, tựa cằm lên vai người yêu.

“Bác sĩ Thẩm Hạ, danh tiếng của em giờ còn cao hơn cả tôi rồi đấy. Hôm nay có bao nhiêu công ty quản lý gửi thư mời em làm cố vấn đặc biệt rồi?” – Tần Dã khàn giọng hỏi, sự chiếm hữu vẫn ẩn hiện trong từng lời nói.

Thẩm Hạ khẽ cười, cậu tựa đầu vào ngực anh, tận hưởng hơi ấm quen thuộc: “Nhiều lắm sếp ạ. Lương họ trả cũng không thấp đâu. Anh nên cẩn thận, nhỡ một ngày tôi chán ‘con sư tử hay dỗi’ này mà đi theo người khác thì sao?”

Tần Dã siết chặt vòng tay, xoay người Thẩm Hạ lại để cậu đối diện với mình. Anh ép cậu vào lan can ban công, khóa chặt cậu trong ánh nhìn sâu thẳm.

“Em dám sao?” – Tần Dã gằn giọng, nhưng nụ hôn anh đặt lên chóp mũi cậu lại dịu dàng vô cùng – “Thẩm Hạ, chúng ta đã đi qua bao nhiêu sóng gió. Anh đã sủng em đến mức cả thế giới đều biết em là chủ nhân của anh. Em định phủi tay bỏ đi sao?”

Khoảnh khắc này, sự “Sassy” thường ngày của Thẩm Hạ bỗng dưng biến mất. Cậu nhìn sâu vào mắt Tần Dã, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của người đàn ông này. Cậu nhận ra, mình đã không còn là một “kẻ xuyên thư” đang làm nhiệm vụ nữa. Cậu đã thực sự thuộc về nơi này, thuộc về người đàn ông này.

“Tần…” – Thẩm Hạ khẽ gọi, đôi bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve gò má sắc sảo của anh – “Tôi đã nói tôi thích những thử thách khó. Và anh là thử thách tuyệt vời nhất đời tôi. Tôi không đi đâu cả, vì trên đời này, ngoài tôi ra, ai có thể chịu đựng được cái tính Red Flag của anh chứ?”

Tần Dã khựng lại một nhịp, rồi anh chậm rãi quỳ một chân xuống trước mặt cậu. Giữa không gian tĩnh mịch của đêm muộn, anh rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung xanh. Bên trong là một cặp nhẫn kim cương đen tinh xảo, khắc chìm biểu tượng của một con sư tử và một chú thỏ nhỏ quấn quýt lấy nhau.

“Thẩm Hạ.” – Tần Dã ngước nhìn cậu, giọng nói run rẩy vì xúc động – “Một năm qua, anh gọi em là trợ lý, là đồ vật, là người bảo hộ… nhưng anh chưa bao giờ dám gọi em bằng danh xưng mà anh khao khát nhất. Anh không muốn là sếp của em nữa, anh muốn là người cùng em thức dậy mỗi sáng, cùng em già đi dưới mái hiên này.”

Tần Dã hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách lấp lánh dưới ánh trăng:

“Anh yêu em. Không phải Ảnh đế yêu trợ lý, không phải bệnh nhân yêu bác sĩ. Mà là Tần Dã, bằng tất cả linh hồn vụn vỡ đã được em hàn gắn, xin được yêu em trọn đời này. Em đồng ý làm người bạn đời duy nhất của anh chứ?”

Thời gian như ngừng trôi. Thẩm Hạ lặng người nhìn người đàn ông kiêu hãnh nhất giới giải trí đang quỳ dưới chân mình, trao cho mình tất cả sự yếu mềm và chân thành nhất.

Cậu bật cười trong nước mắt, chủ động kéo Tần Dã đứng dậy và lao vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ anh.

“Đồ sư tử sến súa! Anh làm tôi hỏng hết cả lớp trang điểm rồi này!” – Thẩm Hạ mắng, nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bao giờ hết – “Tôi đồng ý. Tôi cũng yêu anh, Tần. Yêu từ cái ngày anh định tát tôi mà lại lên cơn hoảng loạn trong khách sạn đó.”

Tần Dã bật cười lớn, anh bế bổng cậu lên, xoay vài vòng giữa ban công lộng gió. Anh đặt một nụ hôn sâu, nồng nàn lên môi Thẩm Hạ. Cái hôn này không còn sự chiếm hữu thô bạo, không còn sự sợ hãi mất mát. Chỉ có vị bạc hà mát lạnh, vị ngọt ngào của tình yêu và sự cam kết vĩnh cửu.

Dưới ánh trăng bạc của biệt thự Bạch Ngọc, lời yêu chính thức cuối cùng đã được thốt ra. Kịch bản của tử thần đã hoàn toàn bị xóa bỏ, nhường chỗ cho một bản tình ca rực rỡ nhất. Họ không cần cả thế giới thấu hiểu, vì trong vòng tay của nhau, họ đã tìm thấy thiên đường của riêng mình.

Trận chiến sự nghiệp và tình yêu đã kết thúc bằng một chiến thắng viên mãn. Nhưng đối với Tần Dã và Thẩm Hạ, đây mới chỉ là khởi đầu cho một chương mới mang tên: Hạnh phúc.


[Đọc tiếp Chương 13]

Nhận xét