Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 10

Biệt thự Bạch Ngọc không còn là một pháo đài lạnh lẽo để Tần Dã trốn tránh thế giới, mà đã thực sự trở thành một “tổ ấm” đúng nghĩa – nơi mà sự chiếm hữu cực đoan của một Ảnh đế và sự sủng ái thầm lặng của một bác sĩ tâm lý hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí khiến bất kỳ ai bước vào cũng cảm thấy nghẹt thở vì… quá ngọt ngào.

8 giờ sáng.

Ánh nắng vàng óng ả đổ vào phòng ăn qua những ô kính sát đất. Thẩm Hạ đang đứng bên bục bếp, tay cầm chiếc muôi gỗ khuấy nhẹ nồi cháo bào ngư thơm nồng. Cậu mặc một chiếc áo len mỏng màu xanh nhạt, ống tay áo xắn cao để lộ cổ tay trắng ngần. Dù miệng vẫn đang không ngừng lẩm bẩm mắng mỏ “vị sếp khó chiều”, nhưng động tác của cậu lại vô cùng tỉ mỉ, gạt từng vệt bọt nhỏ để bát cháo đạt đến độ hoàn hảo nhất cho cái dạ dày nhạy cảm của Tần Dã.

“Tần! Anh còn không xuống thì bát cháo này sẽ biến thành keo dán tường đấy!” – Thẩm Hạ lớn tiếng gọi, giọng điệu Sassy đặc trưng không hề có chút kính cẩn nào của một trợ lý.

Từ phía cầu thang, một tiếng cười trầm thấp vang lên. Tần Dã bước xuống, trên người là bộ đồ thể thao xám nhạt đơn giản nhưng khí chất vẫn ngời ngời. Anh không đi thẳng ra bàn ăn mà lách vào bếp, tự nhiên từ phía sau ôm chầm lấy Thẩm Hạ. Đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy eo cậu, đầu tựa lên vai, tham lam hít hà mùi hương bạc hà xen lẫn mùi nắng trên cổ Thẩm Hạ.

“Sớm thế này đã mắng tôi rồi? Em không sợ tôi trừ lương sao?” – Tần Dã khàn giọng hỏi, môi khẽ cọ vào vành tai cậu.

Thẩm Hạ hừ lạnh một tiếng, dùng cùi chỏ huých nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của anh: “Trừ đi! Trừ hết đi rồi anh tự đi mà nấu cơm, tự đi mà bốc thuốc. Đồ sư tử lười biếng, buông ra, nóng chết đi được!”

Dù mắng là vậy, nhưng khi thấy sắc mặt Tần Dã vẫn còn hơi nhợt nhạt, Thẩm Hạ lại thở dài. Cậu xoay người lại trong vòng tay anh, đôi tay vẫn còn dính chút nước rửa tay thơm mát, nhẹ nhàng áp lên hai bên má Tần Dã.

“Đêm qua ngủ thế nào? Có mơ thấy vụ nổ nữa không?” – Giọng Thẩm Hạ đột ngột dịu lại, chứa chan sự quan tâm y khoa nhưng cũng đầy tình cảm.

Tần Dã nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo của cậu, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay nhỏ nhắn truyền sang. Sự chiếm hữu trong anh lại trỗi dậy, anh cầm lấy đôi bàn tay cậu, đặt lên đó những nụ hôn vụn vặt: “Có em nằm cạnh, làm sao tôi dám mơ thấy chuyện khác được?”

“Dẻo miệng.” – Thẩm Hạ đỏ mặt, đẩy anh ra bàn ăn – “Ngồi xuống ăn đi. Hôm nay anh có buổi chụp hình bìa cho tạp chí Vogue. Nếu anh để lộ quầng thâm mắt, tôi sẽ là người đầu tiên bị biên tập viên mắng đấy.”

Mười giờ sáng, tại trụ sở tạp chí thời trang hàng đầu.

Cả phim trường náo động khi Tần Dã xuất hiện. Sự sủng ái của Tần Dã dành cho Thẩm Hạ giờ đây đã đạt đến mức “không nể nang ai”. Anh không cho phép Thẩm Hạ phải mang vác bất kỳ túi đồ nặng nào, toàn bộ túi y tế và nước uống đều được giao cho hai vệ sĩ đi sau. Thẩm Hạ chỉ cần cầm duy nhất một chiếc máy tính bảng để theo dõi chỉ số nhịp tim của Tần Dã qua đồng hồ thông minh.

Sự xuất hiện của Tô Dương (Thiên Vũ) với tư cách là nhà đầu tư dự án khiến không khí đông cứng lại. Tô Dương đứng ở góc phòng, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo từng cử động của cặp đôi. Hắn khẽ ra hiệu cho trợ lý của mình, ngay lập tức, một loạt tin tức bắt đầu bùng nổ trên các diễn đàn mạng xã hội.

“Nóng: Danh tính thật sự của trợ lý Thẩm Hạ! Là một kẻ mạo danh bác sĩ để tiếp cận giới thượng lưu?”

“Thẩm Hạ – Kẻ thao túng tâm lý đứng sau sự thay đổi tính cách của Ảnh đế Tần?”

Tin đồn lan truyền với tốc độ chóng mặt. Trong giờ nghỉ giải lao, quản lý Bùi mặt cắt không còn giọt máu chạy vào: “Tần Dã! Hỏng rồi! Có kẻ tung tin Thẩm Hạ là kẻ lừa đảo, mạo danh bác sĩ tâm lý để chiếm đoạt tài sản của cậu!”

Cả ekip chụp hình bắt đầu xì xào, những ánh mắt nghi ngại đổ dồn về phía Thẩm Hạ đang ngồi ở ghế nghỉ.

Thẩm Hạ nhìn vào màn hình điện thoại, nheo mắt cười lạnh. Tô Dương đúng là kẻ thâm độc, hắn đánh vào điểm yếu nhất của một kẻ xuyên thư: Danh tính. Cậu định đứng dậy giải quyết thì một bóng đen cao lớn đã che phủ lấy cậu.

Tần Dã đứng trước mặt Thẩm Hạ, đôi mắt hổ phách hừng hực lửa giận. Anh không nhìn điện thoại, anh chỉ nhìn những kẻ đang xì xào xung quanh.

“Im lặng hết cho tôi!” – Tần Dã gầm lên, khí chất Ảnh đế khiến cả căn phòng im phăng phắc.

Anh đi tới chỗ Thẩm Hạ, trước mặt hàng chục ống kính và con mắt của Tô Dương, Tần Dã quỳ một chân xuống trước mặt cậu trợ lý nhỏ. Anh cầm lấy bàn tay Thẩm Hạ, rút từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương đen tinh xảo.

“Tần tiên sinh… anh làm gì thế?” – Thẩm Hạ kinh ngạc hỏi.

Tần Dã không trả lời cậu, anh quay sang nhìn thẳng vào ống kính máy quay của một phóng viên đang livestream:

“Nghe cho kỹ đây. Thẩm Hạ không cần lừa đảo ai để lấy tài sản cả, vì toàn bộ tài sản của Tần Dã này đã thuộc về em ấy từ lâu rồi.”

Tần Dã đứng dậy, vòng tay ôm lấy vai Thẩm Hạ, tuyên bố dõng dạc:

“Em ấy không mạo danh bác sĩ, cậu ấy là vị cứu tinh duy nhất của cuộc đời tôi. Ai còn dùng từ ‘thao túng’ hay ‘lừa đảo’, tập đoàn luật pháp của Tần gia sẽ làm việc với các người tới cùng. Còn anh…” – Tần Dã nhìn xoáy vào Tô Dương ở góc phòng – “…trò bẩn này, kết thúc ở đây được rồi.”

Màn “vả mặt” trực tiếp của Tần Dã khiến cả giới giải trí câm nín. Sự sủng ái công khai này không chỉ bảo vệ danh dự cho Thẩm Hạ mà còn biến cậu thành người đàn ông quyền lực nhất sau lưng Ảnh đế.

Chiều muộn, khi đã trở về biệt thự Bạch Ngọc.

Sự mạnh mẽ trên phim trường biến mất, Tần Dã bước vào phòng ngủ với vẻ mặt mệt mỏi tột độ. Việc gồng mình bảo vệ Thẩm Hạ và đối đầu với Tô Dương đã rút cạn năng lượng thần kinh của anh. Tần Dã đổ gục xuống giường, nhắm nghiền mắt, hơi thở có chút dồn dập – dấu hiệu của một cơn đau đầu kinh niên sắp ập tới.

Thẩm Hạ bước vào, trên tay là bát chè đậu xanh đường phèn mát lạnh và túi tinh dầu hương thảo. Thấy bộ dạng “hổ giấy” của anh, cậu không mắng mỏ như mọi khi nữa.

“Tần, lại đây.” – Thẩm Hạ ngồi xuống cạnh anh, giọng nói mềm mại như lụa.

Tần Dã mơ màng mở mắt, tự nhiên bò lại gần, gối đầu lên đùi Thẩm Hạ. Anh vòng tay ôm chặt lấy hông cậu, giọng khàn đặc: “Thẩm Hạ… tôi có làm em sợ không? Vụ tin đồn đó…”

“Sợ cái gì chứ?” – Thẩm Hạ mỏ hỗn đáp, nhưng bàn tay lại cực kỳ dịu dàng xoa bóp thái dương cho anh – “Anh nói những lời đó dọa người ta đến phát khiếp rồi. Đồ nhà giàu hợm hĩnh, ai mượn anh đem ra khoe hả?”

“Tôi muốn họ biết… em là của tôi.” – Tần Dã lầm bầm, hưởng thụ sự chăm sóc của người yêu.

“Biết rồi, biết rồi. Cả thế giới biết em là ‘bà chủ’ của anh rồi được chưa?” – Thẩm Hạ vừa mắng vừa cúi xuống, hôn nhẹ lên sống mũi cao của Tần Dã – “Ngoan nào, hít thở sâu vào. Anh đã làm rất tốt. Tên Tô Dương đó không thể làm gì được chúng ta đâu.”

Thẩm Hạ sủng Tần Dã theo cách riêng của cậu: Cậu biết anh sợ cô đơn, nên cậu sẽ không rời đi dù anh có đuổi. Cậu biết anh hay quên uống nước, nên cậu luôn chuẩn bị sẵn trong tầm tay anh. Cậu biết anh thích cảm giác được chiếm hữu, nên cậu tình nguyện để anh “nhốt” mình trong biệt thự, đổi lại là sự bình yên cho tâm hồn anh.

“Thẩm Hạ… em thơm quá.” – Tần Dã tham lam hít lấy mùi hương trên người cậu, cơn đau đầu dường như tan biến hẳn.

“Hôi mùi chè thì có!” – Cậu mắng, nhưng vẫn để yên cho anh rúc vào lòng mình – “Tần, nghe này. Anh bảo vệ em trước thế giới, còn em sẽ bảo vệ anh trước chính bản thân anh. Chúng ta huề nhau, nhé?”

Tần Dã siết chặt vòng tay, cảm nhận được hơi ấm đang lan tỏa khắp cơ thể. Con sư tử cô độc nhất giới giải trí cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ, không phải bằng hào quang rực rỡ, mà bằng bát chè đậu xanh và những lời mắng mỏ ngọt ngào của vị bác sĩ nhỏ.

Một người sủng bằng cả thế giới, một người sủng bằng cả trái tim.


[Đọc tiếp Chương 11]

Nhận xét