Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm dần ngừng lại, trả lại cho căn phòng Presidential Suite sự tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ nhảy nhót trên tường. Thẩm Hạ đang ngồi bệt trên thảm lông, tựa lưng vào cạnh giường lớn.
Cậu thở hắt ra một hơi, đưa bàn tay lên xoa nhẹ thái dương vẫn còn đau âm ỉ. Toàn bộ cơ thể này dường như vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với linh hồn mới.
Thẩm Hạ với lấy chiếc điện thoại màn hình đã nứt một đường dài nằm trên sàn. Cậu hít một hơi sâu, dùng vân tay mở khóa. Một loạt thông báo từ Line và Twitter hiện ra như một cái tát vào thực tại.
“Ảnh đâu rồi? Gửi ngay đi, bên tòa soạn đang đợi.”
“Này, 50.000 tệ đã chuyển vào tài khoản rồi đấy, liệu mà làm cho tốt.”
“Tần Dã thực sự dùng thuốc an thần à? Chụp rõ cái nhãn thuốc cho tôi!”
Thẩm Hạ nhếch mép cười lạnh, một nụ cười không hề mang chút ấm áp nào. Nguyên chủ quả thực là một kẻ ngu xuẩn đến mức đáng thương. Một trợ lý sinh hoạt thân cận, được tiếp cận với cuộc sống riêng tư của một Ảnh đế hàng đầu, thay vì dùng sự tin tưởng đó để xây dựng chỗ đứng vững chắc, lại chọn cách bán rẻ nó để lấy vài chục ngàn tệ lẻ.
Cậu lướt nhanh vào ứng dụng ngân hàng. Con số hiển thị chỉ vỏn vẹn hơn ba ngàn tệ. Số tiền 50.000 tệ vừa được chuyển vào đã bị nguyên chủ dùng để nướng vào những trò cá độ bóng đá trực tuyến ngay trong đêm.
“Tuyệt thật đấy.” – Thẩm Hạ thì thầm, giọng nói mang theo sự tự giễu – “Không tiền, không danh tiếng, lại còn đang bị một con hổ dữ dọa giết. Đúng là kịch bản hoàn hảo cho một kẻ chết sớm.”
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong trí nhớ về cuốn tiểu thuyết “Hào Quang Đánh Đổi”.
Trong nguyên tác, Tần Dã là một nhân vật được xây dựng với đầy rẫy sự mâu thuẫn. Anh là biểu tượng của sự hoàn hảo, là nam thần trong mộng của hàng triệu người, nhưng đằng sau đó là một thế giới sụp đổ. Tần Dã mắc chứng rối loạn hoảng sợ nghiêm trọng sau khi chứng kiến một vụ nổ kinh hoàng trên phim trường năm 18 tuổi – nơi mà người cộng sự thân thiết nhất của anh đã hy sinh để cứu anh.
Vì áp lực từ công ty quản lý và khao khát bảo vệ danh tiếng gia tộc, Tần Dã buộc phải giấu kín bệnh tình. Anh trở nên cáu gắt, độc đoán và mắc chứng chiếm hữu cực đoan với tất cả những gì thuộc về mình. Và Thẩm Hạ – kẻ trợ lý hám lợi – chính là ngòi nổ khiến mọi thứ nổ tung. Ở nguyên tác, những tấm ảnh mà nguyên chủ chụp lén sẽ bị phát tán, mặc dù Tần Dã giải thích đó chỉ là thuốc an thần nhưng có nhiều kẻ đã đánh hơi được điều này và điên cuồng theo dõi và tìm bằng chứng chứng minh Tần Dã là một tên điên.
Thẩm Hạ mở bừng mắt, ánh nhìn trở nên sắc sảo và điềm tĩnh.
“Mình không thể chết ở đây được.”
Kiếp trước, cậu đã chết vì làm việc quá độ, gục ngã ngay trên bàn trực vì muốn cứu thêm một bệnh nhân. Kiếp này, ông trời cho cậu một cơ hội sống lại, dù là trong một cuốn sách chết tiệt, cậu cũng không định lãng phí nó.
Muốn sống sót trong giới giải trí đầy rẫy cạm bẫy này, và quan trọng nhất là dưới móng vuốt của Tần Dã, cậu cần ba thứ: Sự an toàn, Tài chính và Sự tự do.
Trước hết là sự an toàn. Tần Dã là một “Red Flag” chính hiệu – nóng nảy, kiểm soát và có xu hướng bạo lực nhẹ khi phát bệnh. Nhưng với tư cách là bác sĩ, Thẩm Hạ hiểu rằng đó chỉ là cơ chế tự vệ của một linh hồn bị tổn thương sâu sắc. Để Tần Dã không đuổi mình đi, cậu phải biến mình thành “liều thuốc” duy nhất của anh. Màn sơ cứu tâm lý lúc nãy chính là bước đi đầu tiên. Tần Dã bắt đầu nghi ngờ, nhưng đồng thời, anh cũng bắt đầu cảm thấy sự xoa dịu mà chỉ Thẩm Hạ mới mang lại được.
Thứ hai là tài chính. Cậu cần phải giải quyết mớ nợ nần và các mối quan hệ bẩn thỉu của nguyên chủ. Thẩm Hạ lướt ngón tay, dứt khoát chặn toàn bộ những số liên lạc của đám báo chí lá cải. Cậu soạn một tin nhắn ngắn gọn gửi cho kẻ vừa chuyển tiền: “Hợp đồng hủy bỏ. Tiền tôi sẽ trả lại sau khi có lương. Đừng tìm tôi nữa nếu không muốn tôi báo cảnh sát về hành vi tống tiền.”
Thứ ba là tự do. Cậu không định làm trợ lý cả đời. Mục tiêu cuối cùng là tích lũy đủ vốn, chữa khỏi bệnh cho Tần Dã như một sự trả ơn, rồi rời đi mở một phòng tham vấn tâm lý của riêng mình.
Nhưng nhìn lại cái danh “đồ vật” mà Tần Dã vừa áp đặt lên mình, Thẩm Hạ biết con đường này sẽ không hề dễ dàng.
Cạch.
Cửa phòng tắm mở ra. Tần Dã bước ra với một chiếc khăn tắm quấn ngang hông, những giọt nước còn đọng lại trên cơ bắp săn chắc, lướt xuống những múi bụng hoàn hảo rồi biến mất dưới lớp khăn. Mái tóc ướt sũng rủ xuống, che bớt đi ánh nhìn sắc bén thường ngày. Trông anh lúc này bớt đi vài phần hung dữ, thêm vài phần quyến rũ chết người.
Tần Dã dừng lại, nhìn thấy Thẩm Hạ vẫn còn ngồi bệt dưới sàn, đôi lông mày lưỡi mác khẽ nhíu lại.
“Cậu vẫn còn ngồi đó làm gì? Đi dọn dẹp đống đổ nát ngoài kia đi.” – Giọng Tần Dã lạnh nhạt, nhưng không còn chứa đựng sự nguy hiểm như trước.
Thẩm Hạ đứng dậy, phủi phủi quần áo, gương mặt lấy lại vẻ bình thản, có chút gì đó hơi kiêu kỳ:
“Tần tiên sinh, anh có biết là việc ra lệnh cho một người vừa cứu mạng mình đi dọn rác là một hành động rất thiếu tinh thần quý tộc không?”
Tần Dã khựng lại, xoay người lại nhìn cậu. Anh nheo mắt, bước từng bước chậm rãi về phía Thẩm Hạ. Sức ép từ thân hình cao lớn và mùi hương sữa tắm nam tính quyện với mùi nam tính đặc trưng bao trùm lấy cậu. Tần Dã cúi thấp người, kề sát mặt vào tai Thẩm Hạ, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa:
“Cậu nên nhớ cho kỹ, Thẩm Hạ. Cơ hội tôi cho cậu không phải để cậu đứng đây dạy đời tôi. Nếu cậu còn dùng cái giọng điệu đó một lần nữa, tôi sẽ cắt đứt lưỡi cậu.”
Hơi thở nóng hổi vương trên vành tai khiến Thẩm Hạ hơi rùng mình, nhưng cậu không lùi bước. Cậu khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tần Dã, đôi môi hồng nhạt khẽ mỉm cười:
“Cắt lưỡi tôi thì ai sẽ là người chữa bệnh cho anh đây? Hay anh định để các bác sĩ tâm lý ngoài kia – những người sẽ lập tức bán bệnh án của anh cho báo chí – làm việc đó?”
Tần Dã siết chặt nắm tay, gân xanh nổi trên cổ. Anh ghét cái cách tên trợ lý này nắm thóp mình, ghét cái vẻ tự tin đến đáng ghét trên gương mặt vốn dĩ luôn sợ sệt kia. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác lạ lẫm đang trỗi dậy. Đó là sự tò mò. Anh muốn biết linh hồn nào đang trú ngụ trong cái xác này, và nó có thể chịu đựng sự kiểm soát của anh đến bao lâu.
“Ra ngoài dọn dẹp đi. Và pha cho tôi một ly cà phê. Đen, không đường.” – Tần Dã hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi về phía phòng thay đồ.
Thẩm Hạ nhìn theo bóng lưng của anh ta, thở phào nhẹ nhõm. Bước thứ hai đã thành công: Thiết lập một vị thế mới. Cậu không còn là con cừu non chờ bị xẻ thịt, ít nhất bây giờ cậu là một cộng sự có giá trị trao đổi.
Cậu bước ra phòng khách khách sạn, bắt đầu nhặt những mảnh thủy tinh vỡ và xấp ảnh dưới sàn. Khi nhìn vào những tấm ảnh chụp lọ thuốc an thần còn sót lại, Thẩm Hạ khẽ thở dài. Liều lượng mà Tần Dã đang dùng quá cao, nó không chỉ gây nghiện mà còn khiến thần kinh anh càng ngày càng nhạy cảm và dễ kích động hơn.
“Phải thay đổi đơn thuốc này.” – Cậu thầm nghĩ – “Nhưng trước hết, phải làm cho anh ta tin mình đã.”
Thẩm Hạ đi vào gian bếp nhỏ của Suite. Thay vì pha cà phê đen đặc – thứ thuốc độc cho hệ thần kinh vốn đã căng thẳng của Tần Dã – cậu lấy ra một gói trà hoa oải hương mật ong mà cậu tìm thấy trong tủ lạnh mini.
Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, mang theo một chút hơi ấm xoa dịu những góc cạnh sắc nhọn của căn phòng. Cậu mang tách trà vào phòng ngủ, đặt nhẹ nhàng lên bàn trang điểm của Tần Dã.
Lúc này, Tần Dã đã thay một bộ đồ ngủ bằng lụa đen sang trọng. Anh nhìn tách trà, rồi ngước lên nhìn Thẩm Hạ, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc:
“Tôi bảo cậu pha cà phê.”
“Uống cà phê vào lúc 1 giờ sáng khi nhịp tim vừa mới bình ổn là một hành động tự sát.” – Thẩm Hạ thản nhiên nói, tay chỉnh lại chiếc gối trên giường cho ngay ngắn – “Trà này sẽ giúp anh ngủ ngon mà không cần dùng đến thuốc. Nếu anh muốn sống để nhận thêm một giải Ảnh đế nữa, thì hãy nghe tôi.”
Tần Dã nhìn chằm chằm vào tách trà, khói mỏng bốc lên che khuất gương mặt anh. Một hồi lâu sau, anh mới chậm rãi cầm tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh của mật ong và mùi hương nồng đượm của hoa oải hương chảy xuống cuống họng, mang theo một sự thư thái mà anh chưa từng cảm nhận được từ những viên thuốc khô khốc.
“Đi ngủ đi.” – Tần Dã nói, không nhìn cậu – “Phòng của cậu ở phía đối diện. Sáng mai 6 giờ phải có mặt, chúng ta có buổi chụp hình sớm.”
“Chúc ngủ ngon, sếp.” – Thẩm Hạ mỉm cười, quay lưng bước ra ngoài.
Khi cánh cửa phòng khép lại, Tần Dã mới từ từ đặt tách trà xuống. Anh nhìn vào khoảng không vô định, bàn tay vô thức chạm vào lồng ngực mình. Nhịp tim hôm nay… dường như đập chậm hơn mọi khi.
“Thẩm Hạ…” – Anh thì thầm cái tên đó trong bóng tối – “Em rốt cuộc là thiên thần hay là ác quỷ mà tôi vừa mới rước vào nhà đây?”
Ở căn phòng đối diện, Thẩm Hạ nằm dài trên giường, đôi mắt nhìn lên trần nhà cao vút. Cậu biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Giới giải trí là một hồ nước sâu không thấy đáy, và Tần Dã là con quái vật đang ngủ say dưới đáy hồ đó.
Cậu phải thật cẩn thận, từng bước một, vừa chữa lành cho quái vật, vừa phải giữ cho mình không bị quái vật nuốt chửng trong cái lồng kính mang tên “Sự chiếm hữu”.
Ngày mai, mặt trời sẽ lại lên, và kịch bản của cuốn tiểu thuyết này sẽ chính thức bị một bác sĩ tâm lý tên là Thẩm Hạ bẻ lái theo một hướng mà không ai có thể ngờ tới.
[Đọc tiếp Chương 3]
Nhận xét
Đăng nhận xét