6 giờ sáng.
Ánh bình minh mỏng manh của Thượng Hải lách qua khe rèm cửa dày nặng, đổ những vệt dài yếu ớt lên tấm thảm lông cừu trong phòng khách khách sạn hạng sang. Thẩm Hạ đã thức dậy từ lâu. Cậu không ngủ được nhiều. Với một bác sĩ tâm lý, việc đột ngột rơi vào một thế giới xa lạ và đối mặt với một bệnh nhân có xu hướng kiểm soát cực đoan như Tần Dã là một bài toán hóc búa hơn bất kỳ ca bệnh nào cậu từng gặp.
Thẩm Hạ đứng bên cửa sổ, tay cầm một tách nước ấm, đôi mắt dõi theo những dòng xe cộ bắt đầu nhộn nhịp bên dưới. Trong đầu cậu lúc này là một cuốn “nhật ký tương lai” đang được rà soát tỉ mỉ.
Cậu nhớ lại đoạn tiếp theo của nguyên tác sau vụ lộ ảnh. Theo đúng kịch bản, hôm nay Tần Dã sẽ có một buổi ghi hình cho dự án quảng cáo đồng hồ cao cấp tại một tòa nhà cổ. Đó là nơi Hàn Tiêu – đối thủ không đội trời chung của Tần Dã sẽ ra tay. Hàn Tiêu nghe ngóng biết Tần Dã cực kỳ sợ không gian kín và tiếng nổ. Hắn đã mua chuộc nhân viên kỹ thuật để gây ra một sự cố “chập điện giả” kèm theo tiếng nổ lớn trong thang máy khi Tần Dã đang ở bên trong.
Trong nguyên tác, hình ảnh Tần Dã được nhân viên y tế khênh ra trong tình trạng hoảng loạn đã bị Hàn Tiêu lén quay lại, biến Tần Dã thành một “gã điên không thể kiểm soát” trong mắt các nhãn hàng lớn. Đó mới thực sự là đòn bẩy khiến Tần Dã mất đi hàng loạt hợp đồng béo bở.
“Thẩm Hạ!”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo dư âm của sự ngái ngủ nhưng vẫn đầy uy quyền vang lên từ phía phòng ngủ.
Thẩm Hạ giật mình, thu lại luồng suy nghĩ. Cậu đặt tách nước xuống, chỉnh lại cổ áo thun đơn giản rồi bước vào trong.
Tần Dã đã thức dậy. Anh ngồi bên cạnh giường, mái tóc rối bời che bớt đi vầng trán cao thanh tú. Ánh sáng mờ ảo làm nổi bật những đường cơ bắp săn chắc trên bờ vai và lồng ngực trần của anh. Dù vừa mới tỉnh giấc, nhưng khí chất của một “Con hổ” vẫn lan tỏa, khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh.
“Đồ ăn sáng của tôi đâu?” – Tần Dã ngước mắt nhìn cậu, đôi đồng tử hổ phách nheo lại, lộ rõ sự chiếm hữu không giấu giếm – “Cậu đứng ngẩn ngơ ở đó từ bao giờ? Tôi đã nói là Cậu không được phép rời khỏi tầm mắt tôi mà?”
Thẩm Hạ không hề nao núng, cậu thản nhiên bước đến bên tủ quần áo, lấy ra một chiếc sơ mi lụa màu xanh đen đã được là phẳng phiu và đặt lên giường.
“Thứ nhất, tôi đứng ngoài phòng khách là để pha cho anh một loại trà giúp ổn định nhịp tim, không phải đứng ngẩn ngơ. Thứ hai, thưa sếp, nếu tôi không đi chuẩn bị quần áo và lịch trình, chiều nay anh định mặc đồ ngủ để đi quay quảng cáo sao?” – Cậu mỉm cười, vẻ kiêu kỳ vốn có bắt đầu bộc lộ – “Và cuối cùng, tôi không phải là đồ vật, tôi có chân và tôi cần oxy để thở. Anh nên làm quen với việc tôi sẽ có những khoảng không gian riêng tư tối thiểu đi.”
Tần Dã khựng lại. Anh chưa bao giờ thấy tên trợ lý này dám bật lại mình bằng những lý lẽ sắc bén như vậy. Sự nghi ngờ trong lòng anh lại trỗi dậy, nhưng kèm theo đó là một sự thỏa mãn kỳ lạ. Anh thích cách cậu ngẩng cao đầu đối diện với mình, thay vì bộ dạng run rẩy, hám lợi như trước đây.
Tần Dã đứng dậy, sải bước dài về phía Thẩm Hạ. Thân hình cao lớn của anh bao phủ hoàn toàn lấy cậu, dồn cậu vào sát cạnh tủ quần áo. Anh cúi thấp người, hơi thở nóng hổi vương trên chóp mũi Thẩm Hạ, đôi bàn tay to lớn chống hai bên, khóa chặt cậu trong một lồng ngực vững chãi.
“Tôi nhắc lại lần cuối, Thẩm Hạ. Ở đây, lời của tôi là luật.” – Tần Dã gằn giọng, nhưng ánh mắt anh lại vô thức dừng lại trên đôi môi hồng nhạt của cậu – “Cậu cứu tôi một lần, không có nghĩa là cậu được quyền leo lên đầu tôi ngồi. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh để dạy dỗ cậu cách làm một đồ vật ngoan ngoãn.”
Thẩm Hạ cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút – không phải vì sợ, mà vì cái áp lực nam tính đầy quyến rũ này quá mức chân thực. Cậu đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, nhẹ nhàng đẩy lồng ngực rắn chắc của Tần Dã ra một khoảng vừa đủ, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường:
“Nếu anh muốn một đồ vật ngoan ngoãn, ngoài kia có hàng ngàn người sẵn sàng quỳ gối. Nhưng nếu anh muốn một người có thể giữ cho anh không phát điên giữa đám đông, thì chỉ có mình tôi thôi. Bây giờ, mời ngài Ảnh đế đi vệ sinh cá nhân, chúng ta có 30 phút để ăn sáng trước khi quản lý đến đón.”
Tần Dã hừ lạnh một tiếng, nhưng cánh tay anh vẫn quyến luyến không muốn rời khỏi vị trí đang khóa chặt cậu. Anh đột nhiên cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai Thẩm Hạ khiến cậu khẽ giật mình run rẩy.
“Ngoan ngoãn mà làm việc. Nếu hôm nay có bất kỳ sai sót nào trên phim trường, cậu biết kết cục của mình rồi đấy.”
Nói xong, anh thản nhiên bước vào phòng tắm, để lại Thẩm Hạ đứng đó với đôi tai đỏ ửng vì tức giận lẫn bối rối. Cậu hít một hơi thật sâu, thầm mắng trong lòng: “Đúng là một con hổ red flag chính hiệu! Nhân phẩm thì tồi mà cái nết thì càng không ngửi nổi!”
…
7 giờ 30 phút sáng.
Chiếc xe van của công ty quản lý đã chờ sẵn ở cửa khách sạn. Quản lý Bùi – một người đàn ông sắc sảo, tóc vuốt keo bóng loáng – nhìn thấy Thẩm Hạ bước ra sau Tần Dã thì không khỏi ngạc nhiên. Ông ta tiến lại gần Tần Dã, thì thầm:
“Tần Dã, cậu vẫn giữ nó lại sao? Chuyện lộ ảnh thuốc an thần dù đã dàn xếp, nhưng giữ một kẻ đâm sau lưng bên cạnh là rất nguy hiểm đấy.”
Tần Dã liếc nhìn Thẩm Hạ đang bận rộn sắp xếp các hộp đồ uống trong túi giữ nhiệt, ánh mắt anh tối sầm lại: “Tôi có cách dùng của tôi. Anh không cần lo.”
Trên xe, không khí vô cùng căng thẳng. Tần Dã dán mắt vào kịch bản quảng cáo, nhưng đôi bàn tay anh thi thoảng lại run lên. Thẩm Hạ ngồi ở bên cạnh, lặng lẽ quan sát mọi cử động của anh. Cậu biết, Tần Dã đang cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi về buổi ghi hình chiều nay tại tòa nhà cổ – nơi có những thang máy kiểu cũ kỹ và không gian chật hẹp.
“Uống cái này đi.” – Thẩm Hạ đưa cho Tần Dã một bình nước màu xanh nhạt.
“Đó là cái gì?” – Bùi nhíu mày hỏi.
“Nước ép lựu pha với một chút bạc hà và thảo dược an thần nhẹ. Nó không phải thuốc, chỉ giúp điều hòa nhịp tim.” – Thẩm Hạ giải thích, mắt vẫn nhìn thẳng vào Tần Dã – “Uống đi sếp, nếu anh không muốn lát nữa môi mình bị nhợt nhạt khi lên hình.”
Tần Dã không nói một lời, nhận lấy bình nước và uống cạn. Vị mát lạnh của bạc hà và vị ngọt thanh của lựu ngay lập tức làm tinh thần anh dịu lại. Anh khẽ tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt tĩnh tâm.
Cùng lúc đó, Thẩm Hạ lấy điện thoại ra, bắt đầu thực hiện bước đi đầu tiên để thay đổi vận mệnh. Cậu soạn một tin nhắn ẩn danh gửi cho đơn vị an ninh của tòa nhà ghi hình: “Có nguồn tin cho biết thiết bị thang máy số 3 và hệ thống điện ở tầng 5 đang bị kẻ xấu phá hoại để trục lợi bảo hiểm. Đề nghị kiểm tra kỹ lưỡng trước 14 giờ chiều nay.”
Cậu biết, một tin nhắn chưa chắc đã ngăn chặn được hoàn toàn âm mưu của Hàn Tiêu, nhưng nó sẽ làm tăng sự cảnh giác. Việc tiếp theo, cậu phải luôn sát cánh bên Tần Dã.
“Này, trợ lý nhỏ.” – Tần Dã bất chợt mở mắt, bắt gặp Thẩm Hạ đang nhìn mình – “Chiều nay, khi tôi ghi hình, cậu phải đứng ở vị trí mà tôi có thể nhìn thấy ngay khi quay đầu lại. Nếu tôi không thấy cậu… tôi sẽ coi như cậu đang đi lén lút làm chuyện gì đó mờ ám, và lúc đó, cái chân của cậu cũng không cần giữ lại nữa đâu.”
Thẩm Hạ nhếch môi cười, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích: “Sếp, anh lo lắng vì thiếu tôi đến thế sao? Yên tâm, tôi sẽ đứng ở vị trí đẹp nhất để chiêm ngưỡng vẻ… tỏa sáng của anh.”
Tần Dã nhìn nụ cười lém lỉnh của cậu, lòng bỗng dâng lên một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt. Anh muốn nhốt nụ cười này lại, không cho bất kỳ ống kính máy quay nào được phép bắt trọn nó.
“Thẩm Hạ, tôi càng ngày càng hứng thú về em rồi đấy.” – Tần Dã thầm nghĩ, bàn tay vô thức siết chặt chiếc bình nước mà cậu vừa đưa.
Trận chiến tại tòa nhà cổ đang chờ đợi họ ở phía trước. Một Ảnh đế với tâm hồn vụn vỡ và một bác sĩ tâm lý mang theo trí tuệ của tương lai. Giông bão sắp nổi lên, nhưng lần này, con sư tử kiêu hãnh sẽ không còn phải đối mặt với bóng tối một mình.
[Đọc tiếp Chương 4]
Nhận xét
Đăng nhận xét