Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 4

Tòa nhà di sản nằm giữa trung tâm Thượng Hải cổ kính hiện ra với vẻ uy nghiêm, trầm mặc. Những bức tường rêu phong và kiến trúc Gothic nặng nề tạo nên một bối cảnh hoàn hảo cho thương hiệu đồng hồ xa xỉ, nhưng đối với những người nhạy cảm, bầu không khí ở đây đặc quánh sự ngột ngạt.

Ngay khi bước xuống xe, Tần Dã đã khựng lại một nhịp. Ánh mắt anh quét qua dãy hành lang dài hun hút với những ô cửa sổ hẹp. Đôi bàn tay anh siết chặt, các khớp xương trắng bệch.

“Sếp, đeo cái này vào.”

Thẩm Hạ tiến lại gần, thản nhiên quàng vào cổ Tần Dã một chiếc tai nghe chống ồn loại cao cấp nhất, vốn là đạo cụ mà cậu đã bí mật mượn từ tổ âm thanh.

“Làm cái gì vậy?” – Tần Dã nhíu mày, định giật ra.

“Ở đây đang thi công sửa chữa ở tầng trên, tiếng máy khoan sẽ làm anh đau đầu. Đeo vào đi, đây là lệnh của… trợ lý chăm sóc sức khỏe.” – Thẩm Hạ mỉm cười, đôi tay cậu chạm nhẹ vào vành tai Tần Dã khi điều chỉnh gọng tai nghe. Cái chạm mát lạnh và mùi hương bạc hà quen thuộc từ người cậu khiến sự căng thẳng trong huyết quản Tần Dã dịu đi một nửa.

“Cậu lắm chuyện thật đấy.” – Tần Dã hừ lạnh, nhưng lần này anh không tháo nó ra. Anh đi thẳng vào sảnh chính, nơi đoàn làm phim đang tất bật chuẩn bị.

Sự xuất hiện của Hàn Tiêu – một nam diễn viên có vẻ ngoài thư sinh nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa sự toan tính – khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng thêm sặc mùi thuốc súng. Hàn Tiêu tiến lại gần, nở một nụ cười công nghiệp:

“Anh Tần Dã, nghe nói dạo này sức khỏe anh không tốt? Vụ lộ ảnh thuốc kia làm tôi lo lắng cho anh mãi.”

Tần Dã đứng sững, khí chất Ảnh đế tỏa ra áp đảo, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm: “Cậu nên lo cho diễn xuất của mình đi. Nghe nói bộ phim vừa rồi của cậu bị giới phê bình chê là ‘diễn như khúc gỗ’ nhỉ?”

Hàn Tiêu tím mặt, nhưng nụ cười của hắn càng thêm thâm độc. Hắn liếc nhìn Thẩm Hạ đứng sau lưng Tần Dã, rồi nhìn về phía thang máy cũ số 3 – chiếc thang duy nhất dẫn lên phòng hóa trang VIP ở tầng 5.

“Thang máy ở đây cũ lắm rồi, anh Tần Dã nhớ cẩn thận nhé.” – Hàn Tiêu bỏ lại một câu đầy ẩn ý rồi quay lưng đi.

Thẩm Hạ nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo. Cậu liếc nhìn đồng hồ: 13 giờ 50 phút. Chỉ còn 10 phút nữa là đến thời điểm xảy ra sự cố trong nguyên tác.

“Tần tiên sinh, chúng ta đi thang bộ đi.” – Thẩm Hạ nắm lấy ống tay áo Tần Dã, giọng cậu nghiêm túc lạ thường.

“Tầng 5 đấy? Cậu định bắt tôi leo bộ với bộ suit nặng nề này sao?” – Tần Dã nhìn cậu đầy nghi hoặc – “Cậu lại bày trò gì nữa đây?”

“Tôi có linh cảm không tốt.” – Thẩm Hạ nhìn thẳng vào mắt anh – “Anh tin tôi không?”

Tần Dã im lặng. Đôi mắt hổ phách của anh nhìn sâu vào sự kiên định trong mắt Thẩm Hạ. Suốt 5 năm qua, anh chưa bao giờ tin bất kỳ ai, nhưng khoảnh khắc này, nhịp tim anh lại thôi thúc anh lựa chọn cậu thiếu niên trước mặt.

“Được. Vậy thì đi thang bộ.”

Nhưng ngay khi họ vừa quay người, quản lý Bùi từ phía sau đẩy tới: “Tần Dã! Đạo diễn gọi cậu lên gấp để duyệt lại layout. Thang máy đang đợi kìa, nhanh lên!”

Chưa kịp để Thẩm Hạ phản ứng, nhân viên của đoàn phim đã nhiệt tình dẫn Tần Dã bước vào thang máy số 3. Vì phép lịch sự và sức ép thời gian, Tần Dã không thể từ chối trước mặt nhiều người. Thẩm Hạ cắn răng, nhanh chân lách vào bên trong thang máy ngay trước khi cánh cửa khép lại.

“Cậu vào đây làm gì?” – Tần Dã nhíu mày, không gian chật hẹp trong thang máy bắt đầu khiến hơi thở anh trở nên nặng nề.

“Tôi là đồ vật của anh mà, nhớ không? Đồ vật thì phải đi theo chủ nhân chứ.” – Thẩm Hạ vừa nói vừa đứng chắn ngay trước mặt Tần Dã, che khuất tầm nhìn của anh vào những bức tường kim loại chật hẹp.

Thang máy từ từ chuyển động. Sự im lặng bao trùm.

13 giờ 59 phút.

Đột ngột, cả tòa nhà rung chuyển nhẹ.

Đoàng!

Một tiếng nổ chói tai phát ra từ hệ thống điện phía trên, kéo theo đó là ánh đèn trong thang máy vụt tắt. Chiếc thang máy khựng lại giữa chừng với một cú xóc mạnh, khiến cả hai mất đà.

Bóng tối đặc quánh bao trùm.

“Hự…” – Một tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ lồng ngực Tần Dã.

Ký ức kinh hoàng từ vụ nổ năm 18 tuổi ập về như một cơn thủy triều dữ dội. Tần Dã cảm thấy như oxy xung quanh đang bị rút cạn. Những bức tường thép dường như đang co hẹp lại, muốn nghiền nát anh. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như mưa.

“Tần Dã! Nghe tôi nói đây!”

Trong bóng tối, đôi bàn tay của Thẩm Hạ áp chặt vào gò má Tần Dã. Cậu không để anh gục xuống, mà ép anh phải đối diện với mình.

“Nhìn vào tôi! Đừng nhìn bóng tối, nhìn vào mắt tôi này!” – Thẩm Hạ bật đèn flash điện thoại, thứ ánh sáng nhỏ nhoi nhưng rực rỡ ấy chiếu thẳng vào gương mặt cậu, tạo nên một điểm tựa duy nhất giữa hư vô.

“Off… road… tôi… không thở được…” – Tần Dã khó khăn thốt ra từng chữ, đôi mắt anh dại đi vì hoảng sợ.

Thẩm Hạ không chút do dự, cậu vòng tay qua cổ Tần Dã, kéo đầu anh vùi sâu vào hõm cổ mình. Cậu ôm lấy anh bằng tất cả sức lực, để anh cảm nhận được nhịp tim bình ổn của cậu truyền qua lớp áo mỏng.

“Anh thở đi! Hít mùi bạc hà trên người tôi này. Anh không ở trong vụ nổ đó nữa, anh đang ở cạnh tôi. Tôi sẽ không để bất cứ thứ gì chạm vào anh đâu. Tôi thề đấy!”

Mùi hương bạc hà thanh khiết và hơi ấm của Thẩm Hạ giống như một liều thuốc tê, tạm thời ngăn chặn cơn bão trong đại não Tần Dã. Anh vùi mặt vào cổ cậu, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy eo Thẩm Hạ đến mức khiến cậu cảm thấy đau nhức, nhưng cậu không hề kêu ca.

Khoảnh khắc ấy, Ảnh đế Tần cao ngạo hoàn toàn sụp đổ, anh giống như một đứa trẻ lạc lối đang bám víu vào sợi dây cứu mạng duy nhất. Anh tham lam hít lấy mùi hương trên người Thẩm Hạ, nhịp tim từ 150 dần dần hạ xuống.

Ở bên ngoài, tiếng la hét của nhân viên an ninh vang lên. Nhờ tin nhắn cảnh báo trước đó của Thẩm Hạ, đội an ninh đã có mặt tại hiện trường ngay lập tức và bắt tay vào cứu hộ.

10 phút sau, cánh cửa thang máy được cạy mở thủ công.

Ánh sáng rực rỡ ùa vào. Đám phóng viên và Hàn Tiêu đã chờ sẵn ở bên ngoài, ống kính sẵn sàng để ghi lại cảnh tượng Ảnh đế Tần Dã nhếch nhác, hoảng loạn. Hàn Tiêu nhếch mép, hắn đã chuẩn bị sẵn bài đăng: “Ảnh đế Tần phát điên trong thang máy”.

Nhưng, khung cảnh hiện ra lại khiến tất cả đều sững sờ.

Tần Dã bước ra khỏi thang máy với phong thái hoàn toàn bình thản. Anh khoác chiếc áo vest bên ngoài, một tay đút túi quần, tay kia nắm chặt lấy tay cậu trợ lý nhỏ Thẩm Hạ như một lẽ dĩ nhiên. Dù gương mặt hơi tái, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh và đầy uy quyền, không hề có một dấu vết nào của sự sụp đổ tâm lý.

Thẩm Hạ đứng bên cạnh, nụ cười nửa miệng đầy lém lỉnh hiện lên khi nhìn thấy vẻ mặt thảng thốt của Hàn Tiêu. Cậu cố tình lớn tiếng:

“Tần tiên sinh thực sự rất bình tĩnh. Ngay cả khi thang máy gặp sự cố, anh ấy vẫn còn tâm trí để chỉ dạy tôi về cách xử lý tình huống khẩn cấp. Đúng là đẳng cấp của một Ảnh đế.”

Tần Dã liếc nhìn Hàn Tiêu, ánh mắt như muốn xé xác đối phương. Anh bước tới trước mặt Hàn Tiêu, cúi xuống thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe:

“Cái bẫy của cậu… hơi lỗi thời rồi đấy.”

Hàn Tiêu run rẩy lùi lại. Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Theo kế hoạch, Tần Dã phải phát điên cơ mà?

Tần Dã không quan tâm đến những ống kính xung quanh nữa. Anh kéo Thẩm Hạ đi thẳng về phía xe van, bỏ mặc buổi ghi hình đang hỗn loạn. Ngay khi cánh cửa xe khép lại, Tần Dã lập tức đổ gục người vào lòng Thẩm Hạ, hơi thở vẫn còn chút dư âm của sự run rẩy.

Anh không nói lời nào, chỉ vòng tay ôm chặt lấy eo cậu, đầu tựa vào vai cậu.

“Sếp… anh ổn rồi chứ?” – Thẩm Hạ nhẹ nhàng vỗ lưng anh, giọng cậu dịu dàng đến mức tan chảy.

“Em…” – Tần Dã gàn giọng, nhưng sự chiếm hữu trong lời nói đã chuyển thành một loại tình cảm sâu đậm hơn – “Nếu lúc nãy em không ở đó… tôi chắc chắn đã… giết chết tất cả bọn họ rồi.”

“Nhưng tôi đã ở đó mà.” – Thẩm Hạ mỉm cười, đôi mắt sáng rực như vì sao – “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không rời khỏi tầm mắt anh đâu. Bây giờ, chúng ta về nhà nhé, tôi sẽ nấu cho anh một bữa tối thật ngon để bù đắp sự sợ hãi này.”

Tần Dã ngước nhìn nụ cười của Thẩm Hạ. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra mình không chỉ muốn chiếm hữu cậu như một đồ vật nữa. Anh muốn biến cậu thành cả thế giới của mình – nơi duy nhất mà anh có thể trút bỏ lớp vỏ Ảnh đế để là một Tần Dã chân thật nhất.

Trận chiến đầu tiên đã thắng lợi rực rỡ. Bác sĩ tâm lý Thẩm Hạ không chỉ cứu lấy danh tiếng của Tần Dã, mà có vẻ cậu còn gieo một hạt giống tình yêu vào trái tim của con sư tử cô độc.


[Đọc tiếp Chương 5]

Nhận xét