Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 5

Chiếc xe van màu đen lướt đi trong bóng đêm của thành phố, ánh đèn đường vút qua cửa sổ tạo thành những dải sáng vàng nhạt nhảy múa trên gương mặt vẫn còn chút tái nhợt của Tần Dã. Bên trong xe, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm, nhưng nó không còn mang cảm giác nghẹt thở như lúc sáng. Thay vào đó là một sự rung động âm thầm, nóng hổi, phát ra từ nơi hai bàn tay đang đan chặt vào nhau.

Tần Dã vẫn chưa buông tay Thẩm Hạ ra.

Bàn tay to lớn của anh bao phủ hoàn toàn lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu, siết chặt như sợ rằng chỉ cần lơi lỏng một giây, người bên cạnh sẽ tan biến vào hư vô. Anh nhắm mắt, tựa đầu vào thành ghế, nhưng hơi thở đã bắt đầu đều đặn hơn. Mùi hương bạc hà thoang thoảng trên áo Thẩm Hạ vẫn là thứ duy nhất giữ cho lý trí của anh không rơi lại vào vực thẳm của quá khứ.

Thẩm Hạ ngồi im, để mặc cho vị Ảnh đế cao ngạo kia “lạm dụng” sự hiện diện của mình. Với tư cách là một bác sĩ, cậu biết đây là giai đoạn “hồi sức” tâm lý. Sau một cơn hoảng loạn tột độ, cơ thể sẽ rơi vào trạng thái kiệt quệ và khao khát sự an toàn tuyệt đối. Và lúc này, cậu chính là sự an toàn đó.

“Sếp, anh có muốn uống chút nước không?” – Thẩm Hạ khẽ lên tiếng, giọng nói dịu dàng phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.

Tần Dã không mở mắt, chỉ gầm gừ một tiếng thấp trong cổ họng: “Im lặng. Cứ để yên thế này đi.”

Thẩm Hạ nhếch môi, vẻ Sassy vốn có lại trỗi dậy: “Anh cứ nắm chặt thế này, tay tôi sắp hỏng đến nơi rồi. Nếu tay tôi có vấn đề, sau này ai massage thái dương cho anh đây?”

Lúc này, Tần Dã mới chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử hổ phách nhìn sâu vào mắt Thẩm Hạ, sự chiếm hữu trong đó không hề thuyên giảm mà càng trở nên đậm đặc hơn. Anh không buông tay, ngược lại còn đưa bàn tay của cậu lên môi, khẽ đặt một nụ hôn lên những đốt ngón tay gầy guộc.

“Hỏng thì tôi nuôi em cả đời. Em nên cảm thấy vinh dự vì là người duy nhất được tôi nắm tay lâu đến thế.”

Thẩm Hạ rùng mình một cái. Cái hôn này giống như một sự “đánh dấu” chủ quyền của một con thú dữ đối với con mồi mà nó trân quý nhất. Cậu hít một hơi sâu, cố giữ cho nhịp tim mình không bị sự quyến rũ chết người này làm loạn.

Xe dừng lại trước sảnh khách sạn. Quản lý Bùi đã đứng chờ sẵn, vẻ mặt đầy lo âu xen lẫn tức giận. Ngay khi thấy Tần Dã bước xuống, ông ta lập tức lao tới:

“Tần Dã! Cậu ổn chứ? Tôi đã gọi cho bác sĩ riêng của gia tộc, họ sẽ đến trong 15 phút nữa. Còn cậu…” – Bùi chỉ tay vào Thẩm Hạ, ánh mắt sắc lẹm – “Thẩm Hạ, cậu bị sa thải. Ngay lập tức. Tôi không thể để một mầm mống tai họa như cậu ở cạnh Tần Dã thêm một giây nào nữa.”

Gương mặt Thẩm Hạ không chút biến sắc. Cậu định lên tiếng thì một bàn tay vững chãi đã đặt lên vai cậu, kéo cậu lùi về phía sau một bước, hoàn toàn che chở dưới bóng dáng cao lớn của Ảnh đế.

Tần Dã đứng đó, khí chất vương giả tỏa ra khiến quản lý Bùi phải khựng lại. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn người quản lý lâu năm của mình:

“Anh Bùi, tôi nghĩ anh đã nghe nhầm ý tôi từ tối qua. Từ nay về sau, ai đụng vào Thẩm Hạ, chính là đụng vào tôi. Bác sĩ riêng gì đó, bảo họ về đi. Tôi không cần họ.”

“Nhưng Tần Dã! Chuyện lộ ảnh…”

“Chuyện đó kết thúc rồi.” – Tần Dã cắt lời bằng một tông giọng không cho phép cãi vã – “Thẩm Hạ không đi đâu cả. Cậu ấy sẽ ở lại với tôi. Hơn nữa…” – Tần Dã quay sang nhìn Thẩm Hạ, đôi môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười đầy tà khí – “…trợ lý nhỏ của tôi cần một nơi an toàn hơn là căn phòng trọ rẻ tiền ngoài kia. Anh chuẩn bị xe đi, chúng ta về biệt thự Bạch Ngọc ngay trong đêm nay.”

“Về biệt thự?” – Cả Bùi và Thẩm Hạ đều đồng thanh thốt lên.

Biệt thự Bạch Ngọc là nơi riêng tư tuyệt đối của Tần Dã, nơi mà ngay cả Bùi cũng chỉ được vào khi có sự cho phép đặc biệt. Tần Dã chưa từng cho phép bất kỳ ai bước vào đó, kể cả những người tình tin đồn trong giới.

Thẩm Hạ nhíu mày, bản năng bác sĩ mách bảo cậu rằng đây chính là khởi đầu cho việc “giam cầm” trong nguyên tác. Cậu định lên tiếng phản đối: “Tần tiên sinh, tôi vẫn có nhà riêng, việc ở lại biệt thự là không cần thiết…”

Tần Dã không để cậu nói hết câu. Anh cúi xuống, ghé sát tai cậu, hơi thở nóng hổi vương trên làn da nhạy cảm: “Em có hai lựa chọn. Một là tự nguyện bước lên xe về nhà tôi. Hai là tôi sẽ trói em lại và ném vào cốp xe. Đừng quên, em là đồ vật của tôi. Mà đồ vật thì phải đặt ở nơi chủ nhân có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào.”

Thẩm Hạ nghiến răng, trong lòng thầm rủa xả: “Đúng là đồ Red Flag nhân phẩm tồi mà nết cũng tồi!”. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định đến mức điên cuồng của Tần Dã, cậu biết anh không hề nói đùa. Nếu cậu phản kháng lúc này, có lẽ Tần Dã sẽ thật sự phát điên.

“Được. Nhưng anh phải hứa không được can thiệp vào chế độ ăn uống và giờ giấc sinh hoạt mà tôi đề ra.” – Thẩm Hạ ra điều kiện, vẻ Sassy không hề lép vế.

“Thỏa thuận.” – Tần Dã hài lòng nhướng mày.

2 giờ sáng.

Biệt thự Bạch Ngọc hiện ra giữa một vùng đồi biệt lập ngoại ô Thượng Hải. Đó là một công trình kiến trúc hiện đại tối giản với những mảng kính lớn và hệ thống an ninh tối tân. Không gian xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa qua những rặng cây tùng.

Ngay khi bước vào nhà, Thẩm Hạ đã cảm nhận được một sự lạnh lẽo bao trùm. Biệt thự quá rộng lớn, quá sang trọng nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống. Mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp đến mức khô khốc – đây chính là dấu hiệu của một chủ nhân mắc chứng ám ảnh kiểm soát và cô đơn lâu ngày.

Tần Dã cởi bỏ áo vest, ném lên ghế sofa, rồi quay sang nhìn Thẩm Hạ – “Bây giờ, em thực hiện lời hứa của mình đi. Tôi đói rồi.”

Thẩm Hạ thở dài, tháo chiếc túi giữ nhiệt trên vai xuống. Cậu đi thẳng vào gian bếp hiện đại nhưng dường như chưa từng được đỏ lửa. Cậu mở tủ lạnh, ngoài nước suối ra thì chỉ toàn là các loại vitamin và thuốc chức năng.

“Anh sống bằng không khí à?” – Thẩm Hạ quay lại mắng – “Trong bếp không có lấy một hạt gạo hay củ hành sao?”

Tần Dã đứng tựa lưng vào quầy bar, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của cậu: “Tôi không bao giờ ăn ở nhà. Thường là ăn cơm đoàn hoặc trợ lý mua về. Nhưng giờ em ở đây rồi, đó là việc của em.”

Thẩm Hạ tặc lưỡi. May mắn là trên đường về, cậu đã tinh ý bắt tài xế dừng lại ở một siêu thị 24h để mua một ít nguyên liệu cơ bản. Cậu bắt đầu thoăn thoắt sơ chế. Tiếng dao băm nhẹ nhàng trên thớt gỗ, mùi thơm của tỏi phi và gạo mới bắt đầu lan tỏa, xua đi vẻ lạnh lẽo của căn biệt thự.

Tần Dã đứng đó, im lặng quan sát. Trong ánh đèn vàng ấm áp của gian bếp, hình ảnh Thẩm Hạ đang bận rộn nấu nướng mang lại cho anh một cảm giác cực kỳ xa lạ nhưng cũng vô cùng nghiện. Đó là cảm giác về một “mái ấm”. Suốt 5 năm qua, anh luôn trốn tránh nơi này, coi nó chỉ là một cái trạm dừng chân, nhưng khoảnh khắc này, anh bỗng thấy Bạch Ngọc trở nên đáng sống hơn bao giờ hết.

“Xong rồi. Súp gà nấm và trứng cuộn bạc hà.” – Thẩm Hạ đặt một bát súp bốc khói và một đĩa thức ăn bày biện tinh tế lên bàn – “Ăn đi sếp. Bạc hà sẽ giúp thần kinh anh dịu lại sau cơn hoảng loạn lúc chiều.”

Tần Dã ngồi xuống, cầm thìa lên. Vị ngọt thanh của súp gà quyện với hương thơm đặc trưng của bạc hà thấm vào đầu lưỡi. Anh ăn một cách chậm rãi, cảm nhận từng luồng hơi ấm chạy dọc cơ thể.

Thẩm Hạ ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh. Cậu dùng đôi mắt của bác sĩ tâm lý để phân tích: Tần Dã đang ở trạng thái thả lỏng nhất. Đây là lúc tốt nhất để “thâm nhập” vào tư duy của anh.

“Tần tiên sinh, anh có biết vì sao anh lại thích kiểm soát mọi thứ xung quanh không?” – Cậu đột ngột hỏi.

Tần Dã dừng thìa, đôi mắt hổ nheo lại: “Em lại định làm bác sĩ tâm lý của tôi đấy à?”

“Không, tôi chỉ đang nói về khoa học thôi.” – Thẩm Hạ thản nhiên nói – “Khi con người gặp phải một chấn thương quá lớn trong quá khứ mà họ không thể kiểm soát được, não bộ sẽ nảy sinh cơ chế bù đắp bằng cách cố gắng kiểm soát tất cả những gì xảy ra hiện tại. Anh bắt tôi ở đây, bắt tôi không được rời mắt quá 5 phút… thực chất là anh đang sợ hãi. Anh sợ nếu tôi biến mất, anh sẽ lại rơi vào khoảnh khắc nổ tung đó một lần nữa.”

Căn phòng đột ngột rơi vào sự im lặng đáng sợ. Tần Dã đặt thìa xuống, âm thanh va chạm với sứ vang lên khô khốc. Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến lại gần Thẩm Hạ. Anh cúi thấp người, hai tay chống lên thành ghế của cậu, bao vây cậu trong lãnh địa của mình.

“Em thông minh lắm, Thẩm Hạ. Quá thông minh so với một tên trợ lý.” – Giọng anh trầm đục, ẩn chứa một sự nguy hiểm nhưng cũng đầy sự khao khát – “Nhưng em sai một điều. Tôi không sợ em biến mất vì sợ vụ nổ. Tôi sợ em biến mất… vì tôi nhận ra mình bắt đầu thích cái cách em mắng tôi rồi đấy.”

Tần Dã đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc trên trán Thẩm Hạ, ánh mắt anh nóng rực:

“Em muốn chữa lành cho tôi? Được thôi. Nhưng cái giá là em phải thuộc về tôi. Cả linh hồn và thể xác này. Từ giờ, mật khẩu điện thoại của em là ngày sinh của tôi. Lịch trình của em do tôi quyết định. Và mỗi đêm, em phải ngủ trong tầm tay tôi với tới. Làm được không, bác sĩ nhỏ?”

Thẩm Hạ nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đang bùng lên ngọn lửa chiếm hữu cực đoan đó. Cậu không hề sợ hãi, trái lại còn nhếch môi cười đầy khiêu khích:

“Sếp à, anh đúng là một bệnh nhân khó trị nhất mà tôi từng gặp. Nhưng không cao, tôi thích những thử thách khó. Ngủ trong tầm tay anh cũng được, nhưng nếu anh dám gác chân lên người tôi khi ngủ, tôi thề sẽ châm cứu cho anh liệt giường luôn đấy.”

Tần Dã bật cười, một tiếng cười sảng khoái và chân thật nhất từ sau vụ tai nạn. Anh đột ngột cúi xuống, hôn mạnh vào gò má của Thẩm Hạ một cái rồi đứng thẳng dậy.

“Lên lầu ngủ đi. Ngày mai chúng ta có một trận chiến mới với lão Bùi và đám nhãn hàng. Em nên chuẩn bị tinh thần để làm ‘người đại diện sức khỏe’ cho tôi đi.”

Thẩm Hạ nhìn bóng lưng của Tần Dã đi lên cầu thang, lòng thầm nghĩ: “Kịch bản nguyên tác đã nát bấy rồi. Nhưng không sao, con hổ này mặc dù hơi điên một chút, nhưng có vẻ… nuôi cũng khá vui đấy.”

Đêm đó, trong biệt thự Bạch Ngọc biệt lập, hai tâm hồn vốn dĩ không thuộc về nhau đang bắt đầu hòa quyện vào một nhịp điệu mới. Một người muốn nhốt cả ánh mặt trời vào phòng, một người lại muốn dùng ánh nắng của mình để xua tan bóng tối trong phòng.


[Đọc tiếp Chương 6]

Nhận xét