Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 6

 

Sáng sớm tại biệt thự Bạch Ngọc.

Nắng ban mai lách qua những tán lá tùng, đổ vào phòng ăn một thứ ánh sáng trong vắt. Thẩm Hạ đang đứng ở bếp, tay cầm chiếc chảo nhỏ, tỉ mỉ lật từng miếng trứng cuộn. Cậu mặc một chiếc áo phông trắng rộng rãi của Tần Dã vì gu ăn mặc của nguyên chủ quá tệ, cậu thà mượn đồ “sếp” còn hơn, mái tóc hơi rối bồng bềnh làm cậu trông trẻ hơn tuổi thật của mình vài phần.

Phía sau lưng, một hơi ấm áp sát tới. Tần Dã chẳng biết đã đứng đó từ bao giờ, vòng tay mạnh mẽ của anh tự nhiên choàng qua eo Thẩm Hạ, kéo cậu sát vào lồng ngực vững chãi. Anh tựa cằm lên vai cậu, hít một hơi sâu mùi hương bạc hà xen lẫn mùi thức ăn thơm lừng.

“Sớm thế này đã bắt đầu quyến rũ tôi rồi sao?” – Giọng Tần Dã khàn đặc đặc trưng của người mới ngủ dậy, mang theo một chút trêu ghẹo khiến tai Thẩm Hạ đỏ ửng.

“Tần tiên sinh, giữ khoảng cách đi. Tôi đang cầm chảo nóng đấy.” – Thẩm Hạ cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng nhịp tim lại đập thình thịch – “Vả lại, đây là áo của anh, tôi mặc nó vì anh bắt tôi dọn vào đây mà chẳng hề cho tôi thời gian chuẩn bị đồ đạc.”

“Cứ mặc đi. Tôi thích nhìn em mặc đồ của tôi.” – Tần Dã khẽ cắn vào vai cậu một cái nhẹ như đánh dấu chủ quyền, rồi mới chịu buông ra để ngồi xuống bàn – “Hôm nay chúng ta đến công ty quản lý. Lão Bùi nói Hàn Tiêu đang làm loạn ở đó, hắn ta đòi đoàn phim và nhãn hàng đồng hồ phải thay đổi người đại diện vì cho rằng sức khỏe tâm thần của tôi ‘không ổn định’.”

Thẩm Hạ tắt bếp, bày thức ăn ra đĩa. Ánh mắt cậu thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo: “Hắn ta nôn nóng đến mức tự đào hố chôn mình rồi. Anh đừng lo, hôm nay tôi sẽ cho anh xem thế nào là ‘gậy ông đập lưng ông’.”

Trụ sở công ty giải trí Tinh Vực.

Không khí bên trong văn phòng quản lý Bùi căng thẳng đến mức một hạt bụi rơi cũng có thể nghe thấy tiếng động. Hàn Tiêu đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tập hồ sơ, vẻ mặt đắc thắng. Bên cạnh hắn là quản lý riêng và một vài cổ đông nhỏ của công ty.

“Anh Bùi, sự cố thang máy hôm qua là một lời cảnh báo. Tần Dã đã không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Nếu clip anh ta hoảng loạn trong thang máy bị phát tán, Tinh Vực sẽ mất trắng các hợp đồng lớn.” – Hàn Tiêu giả bộ lo lắng – “Tôi nghĩ mình nên thay anh Tần Dã tiếp nhận dự án đồng hồ đó để giảm thiểu rủi ro.”

“Cậu lấy đâu ra cái clip đó thế?”

Một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên từ cửa phòng. Tần Dã bước vào, phong thái hiên ngang, bộ suit đen may đo riêng tôn lên khí chất Ảnh đế không thể xâm phạm.

Hàn Tiêu hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt trơ trẽn: “Anh Tần Dã, em chỉ là lo cho công ty…”

“Lo cho công ty bằng cách thuê người phá hoại hệ thống điện và thang máy của một tòa nhà di sản để bôi nhọ đồng nghiệp của mình sao?” – Thẩm Hạ bất ngờ lên tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp phòng.

Cả căn phòng xôn xao. Hàn Tiêu tái mặt, đứng bật dậy: “Cậu nói cái quái gì thế? Một tên trợ lý thấp kém như cậu dựa vào đâu mà vu khống tôi?”

Thẩm Hạ không thèm nhìn Hàn Tiêu, cậu bước tới đặt chiếc máy tính bảng lên bàn trước mặt quản lý Bùi và các cổ đông.

“Hôm qua, trước khi sự cố xảy ra, tôi đã nhận được thông tin ẩn danh về việc có kẻ âm mưu phá hoại thang máy số 3. Tôi đã chủ động báo cho đội an ninh tòa nhà ghi hình lại toàn bộ khu vực kỹ thuật.” – Thẩm Hạ bình thản lướt màn hình – “Đây là đoạn phim từ camera hành trình của một chiếc xe đậu gần cửa sau tòa nhà, ghi lại cảnh trợ lý của anh Hàn Tiêu gặp gỡ và đưa một bọc tiền cho nhân viên kỹ thuật điện của tòa nhà đó vào lúc 11 giờ trưa qua.”

Gương mặt Hàn Tiêu từ trắng chuyển sang xanh xám. Hắn lắp bắp: “Cái đó… cái đó không chứng minh được gì cả! Chỉ là một cuộc gặp bình thường…”

“Chưa hết đâu.” – Thẩm Hạ nhếch môi, nụ cười ực rỡ đến mức khiến Tần Dã cũng phải ngẩn người – “Nhân viên kỹ thuật đó sau khi bị an ninh thẩm vấn đã khai ra tất cả. Anh ta vẫn còn giữ các tin nhắn chỉ đạo từ số máy phụ của anh đấy, Hàn tiên sinh ạ. Anh muốn tôi phát đoạn ghi âm thú tội của anh ta lên đây không? Hay là để dành cho cảnh sát?”

Lúc này, Tần Dã mới chậm rãi bước tới trước mặt Hàn Tiêu. Anh cao hơn Hàn Tiêu nửa cái đầu, ánh mắt hổ phách nhìn xuống đối phương như nhìn một vật thể bẩn thỉu.

“Hàn Tiêu, tôi đã nể tình cậu là đàn em cùng công ty mà bỏ qua nhiều lần cậu chơi xấu sau lưng. Nhưng cậu dám dùng tính mạng của tôi và Thẩm Hạ để làm bàn đạp cho sự nghiệp của cậu… thì cậu tính sai rồi.”

Tần Dã quay sang nhìn quản lý Bùi: “Anh Bùi, tôi nghĩ Tinh Vực không nên giữ một nghệ sĩ có hành vi vi phạm pháp luật và mưu sát đồng nghiệp đúng không? Nếu công ty không xử lý, tôi sẽ tự mình tổ chức họp báo và công bố toàn bộ bằng chứng này.”

Quản lý Bùi đổ mồ hôi hột. Ông ta biết sức nặng của Tần Dã. Chỉ cần Tần Dã rời đi, Tinh Vực sẽ tổn thất nghiêm trọng.

“Hàn Tiêu… cậu… cậu bị đình chỉ mọi hoạt động từ hôm nay. Chúng tôi sẽ phối hợp với luật sư của Tần Dã để giải quyết vụ này.” – Bùi dứt khoát nói.

Hàn Tiêu đổ gục xuống ghế, toàn thân run rẩy. Hắn biết sự nghiệp của mình thế là chấm hết. Không chỉ bị phong sát, hắn còn phải đối mặt với vòng lao lý vì tội phá hoại tài sản và gây nguy hiểm đến tính mạng người khác.

“Mang hắn đi đi. Đừng để hắn làm bẩn mắt tôi.” – Tần Dã lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ.

Khi Hàn Tiêu bị lôi ra ngoài, Thẩm Hạ thở phào một cái, thu lại chiếc máy tính bảng. Cậu khẽ liếc nhìn Tần Dã, thầm nghĩ: “Xử lý xong một cái gai rồi. Kịch bản bây giờ đã chính thức đi vào quỹ đạo mới.”

Nhưng ngay khi cậu vừa định quay người bước đi, một bàn tay to lớn đã tóm lấy eo cậu, nhấc bổng cậu lên và đặt ngồi lên mặt bàn làm việc của quản lý Bùi – ngay trước mặt tất cả các cổ đông và ban lãnh đạo Tinh Vực.

“Anh… anh làm gì thế?” – Thẩm Hạ giật mình, hai chân lơ lửng giữa không trung.

Tần Dã không quan tâm đến những ánh mắt kinh ngạc xung quanh. Anh đứng giữa hai chân cậu, hai tay chống lên mặt bàn, khóa chặt Thẩm Hạ vào không gian của riêng mình.

“Làm tốt lắm, trợ lý nhỏ của tôi.” – Tần Dã ghé sát mặt vào cậu, hơi thở nóng hổi vương trên môi Thẩm Hạ – “Nhưng em lấy đoạn phim đó từ đâu? Và tại sao em lại biết tin nhắn ẩn danh đó? Đừng nói với tôi là em lại ‘vô tình’ nhận được nhé.”

Thẩm Hạ chớp mắt, cố giữ vẻ mặt ngây thơ nhất có thể: “Sếp à, tôi là bác sĩ tâm lý mà. Khả năng quan sát của tôi là thiên bẩm. Anh nên cảm thấy may mắn vì có một trợ lý toàn năng như tôi đi.”

Tần Dã nheo mắt nhìn cậu, rồi đột nhiên anh quay sang nhìn quản lý Bùi và đám người đang đứng đực mặt ra đó:

“Từ hôm nay, Thẩm Hạ không chỉ là trợ lý sinh hoạt. Cậu ấy là Quản lý sức khỏe và Tư vấn tâm lý đặc biệt của tôi. Mọi lịch trình, mọi mối quan hệ và mọi quyết định liên quan đến tôi đều phải thông qua cậu ấy. Lương của cậu ấy tăng gấp 5 lần, trừ trực tiếp vào thù lao của tôi.”

“Cái gì? Anh điên rồi sao Tần Dã?” – Thẩm Hạ thốt lên. Cậu chỉ muốn làm một “pháo hôi” giàu có rồi âm thầm rút lui, giờ Tần Dã lại buộc cậu chặt hơn nữa vào cuộc đời anh.

Tần Dã cúi xuống, hôn phớt qua môi cậu một cái trước sự bàng hoàng của cả văn phòng, rồi thì thầm:

“Tôi đã nói rồi, em là đồ vật của tôi. Đồ vật quý giá thì phải được đặt ở vị trí cao nhất. Em đừng hòng chạy thoát, Thẩm Hạ.”

Lần đầu tiên trong hai thế giới, bác sĩ tâm lý Thẩm Hạ nhận ra rằng: Việc cứu một con hổ dữ ra khỏi hố sâu, đôi khi đồng nghĩa với việc bạn phải sẵn sàng trở thành món mồi ngon nhất để nó “nhấm nháp” cả đời.

Trận chiến với Hàn Tiêu đã kết thúc rực rỡ, nhưng trận chiến với sự chiếm hữu của “Ảnh đế cuồng vợ” này, dường như chỉ mới bắt đầu lật sang một trang nồng nhiệt hơn.


[Đọc tiếp Chương 7]

Nhận xét