Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 7

 

Đêm tại biệt thự Bạch Ngọc.

Trận chiến tại Tinh Vực kết thúc, để lại một dư chấn không nhỏ cho giới giải trí. Nhưng bên trong cánh cổng sắt kiên cố của dinh thự trên đồi, mọi thứ lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ánh đèn vàng nhạt từ dãy hành lang hắt lên những mảng kính lớn, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa tách biệt với thế giới đầy thị phi ngoài kia.

Thẩm Hạ đang đứng trong phòng y tế nhỏ mà cậu vừa yêu cầu Tần Dã thiết lập lại. Cậu cầm trên tay những lọ thuốc an thần mà Tần Dã vẫn thường dùng, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Với kiến thức của một bác sĩ tâm lý hàng đầu, cậu biết rõ Tần Dã đang lạm dụng thuốc quá mức. Những viên thuốc này giúp anh cắt cơn hoảng loạn tức thời, nhưng lại đang bào mòn hệ thần kinh và khả năng kiểm soát cảm xúc của anh về lâu dài.

“Em định đứng đó nghiên cứu đống rác đó đến bao giờ?”

Giọng Tần Dã vang lên từ phía cửa. Anh đã tắm xong, mái tóc sẫm màu còn hơi ẩm, mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen thắt hờ ngang eo, để lộ khuôn ngực vạm vỡ với những đường nét rắn rỏi.

Thẩm Hạ không quay lại, cậu thản nhiên bỏ tất cả lọ thuốc vào một chiếc hộp nhựa, rồi khóa lại bằng một ổ khóa mã số.

“Từ hôm nay, những thứ này sẽ bị tịch thu. Tôi sẽ thiết lập cho anh một liệu trình mới không phụ thuộc vào hóa chất.” – Cậu quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tần Dã, ánh mắt chứa đầy sự kiên định chuyên nghiệp.

Tần Dã nheo mắt, bước một bước dài ép sát Thẩm Hạ vào cạnh bàn gỗ. Anh chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cậu trong lãnh địa của mình. Một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm hiện lên:

“Thẩm Hạ, em có vẻ quên mất mình đang ở đâu rồi. Lương tôi trả, nhà tôi cho ở, em lấy quyền gì mà tịch thu đồ của tôi?”

Thẩm Hạ không hề chùn bước, cậu đưa tay lên đẩy nhẹ vào lồng ngực nóng hổi của Tần Dã, giọng điệu “sassy” nhưng đầy lý lẽ:

“Tôi lấy quyền là Quản lý sức khỏe và Tư vấn tâm lý đặc biệt mà chính anh đã tuyên bố trước mặt cả hội đồng quản trị Tinh Vực đấy. Tần tiên sinh, nếu anh muốn sống để nhận thêm cúp Ảnh đế, anh phải nghe lời tôi. Còn nếu anh muốn biến thành một kẻ nghiện thuốc, thần kinh suy nhược và sớm rời bỏ ánh hào quang, thì cứ việc bẻ khóa chiếc hộp này.”

Tần Dã siết chặt nắm tay, gân xanh nổi trên cổ. Anh ghét cái cách trợ lý nhỏ này luôn có thể dùng logic để chặn họng mình. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo không chút sợ hãi của Thẩm Hạ, cơn giận trong lòng anh bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một loại cảm giác kỳ lạ – giống như một con thú dữ vừa tìm thấy người huấn luyện duy nhất mà nó tình nguyện phục tùng.

“Được. Em thắng.” – Tần Dã cúi thấp người, hơi thở nồng mùi bạc hà vương trên chóp mũi Thẩm Hạ – “Nhưng nếu đêm nay tôi không ngủ được, em phải chịu trách nhiệm. Đừng nghĩ là tôi sẽ nằm yên trên giường và đếm cừu đâu.”

1 giờ sáng.

Tần Dã nằm trên chiếc giường Kingsize rộng lớn, đôi mắt hổ phách mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Không có thuốc, đại não của anh giống như một cuộn phim hỏng, liên tục phát lại những âm thanh nổ tung và tiếng gào thét của quá khứ. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán, nhịp tim tăng nhanh – dấu hiệu của một cơn hoảng loạn ban đêm đang chực chờ bập bùng.

Cạch.

Cánh cửa phòng ngủ hé mở. Một bóng dáng mảnh khảnh bước vào, tay cầm theo một chiếc máy xông tinh dầu nhỏ và một chiếc tai nghe.

Thẩm Hạ đi tới bên giường, nhìn thấy bộ dạng vật lộn của Tần Dã, lòng cậu khẽ thắt lại. Cậu không nói lời nào, lẳng lặng cắm máy xông tinh dầu. Một mùi hương oải hương và gỗ đàn hương dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa, xua đi cái không khí ngột ngạt của căn phòng.

“Lại đây, Tần.” – Thẩm Hạ ngồi xuống mép giường, vỗ nhẹ vào gối mình.

Tần Dã nhìn cậu, ánh mắt đầy sự nghi hoặc và khao khát: “Em định làm gì?”

“Trị liệu bằng xúc giác.” – Thẩm Hạ thản nhiên nói – “Nằm xuống, gối đầu lên đùi tôi.”

Tần Dã im lặng vài giây, rồi chậm rãi làm theo. Khi đầu anh chạm vào lớp vải áo phông mềm mại của Thẩm Hạ, cảm nhận được hơi ấm từ đùi cậu truyền qua, một luồng điện dịu mát dường như vừa chạy dọc sống lưng anh.

Thẩm Hạ đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng vô cùng khéo léo lên thái dương của Tần Dã. Cậu bắt đầu thực hiện những động tác massage y khoa chuyên sâu. Những ngón tay cậu lướt nhẹ nhàng trên các huyệt đạo, mỗi lần nhấn xuống đều như đang xoa dịu một vết thương sâu thẳm trong tâm hồn anh.

“Nhắm mắt lại. Hít thở theo nhịp tay của tôi.” – Giọng Thẩm Hạ dịu dàng như một bản nhạc không lời – “Anh không ở phim trường năm đó. Anh đang ở Bạch Ngọc. Có tôi ở đây. Không ai có thể làm hại anh hết.”

Tần Dã vô thức siết chặt lấy eo của Thẩm Hạ, vùi mặt vào bụng cậu. Mùi hương bạc hà thanh khiết trên người Thẩm Hạ cùng với nhịp đập trái tim đều đặn của cậu khiến thế giới của Tần Dã dần bình ổn lại.

Lần đầu tiên trong 5 năm, Tần Dã cảm thấy mình không cần phải gồng mình để làm một “Sư tử” dũng mãnh. Ở cạnh Thẩm Hạ, anh chỉ đơn giản là một Tần đang khao khát sự vỗ về.

“Thẩm Hạ…” – Tần Dã khàn giọng gọi – “Em sẽ không bỏ đi chứ?”

Bàn tay Thẩm Hạ khựng lại một nhịp, rồi cậu nhẹ nhàng xoa đầu anh, cử chỉ sủng ái vô cùng:

“Sếp à, anh trả lương cho tôi cao như thế, tôi ngu sao mà bỏ đi? Hơn nữa…” – Cậu cúi xuống, thì thầm vào vành tai đang đỏ ửng của Tần Dã – “…tôi đã nói rồi, tôi thích những thử thách khó. Mà anh chính là thử thách khó nhất đời tôi.”

Tần Dã khẽ cười, một nụ cười không có sự chiếm hữu, chỉ có sự yên bình. Anh nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ phòng bị, chìm dần vào giấc ngủ sâu nhất mà anh từng có từ trước đến nay.

Nhìn Tần Dã đã ngủ say, Thẩm Hạ khẽ thở phào. Cậu nhìn gương mặt Ảnh đế khi ngủ – không còn sự sắc sảo, không còn vẻ độc đoán, trông anh hiền lành đến mức khiến người ta muốn che chở. Cậu nhận ra, mình không chỉ đang thực hiện nhiệm vụ của một bác sĩ xuyên thư. Cậu đang thực sự rơi vào cái bẫy dịu dàng của con hổ này.

Cậu đưa tay lên vuốt ve hàng mi dài của Tần Dã, thầm nghĩ: “Tần, tôi sẽ giúp anh lấy lại hào quang thực sự của mình. Nhưng sau đó, anh đừng có dùng cái chiêu ‘chiếm hữu’ đó để nhốt tôi lại đấy nhé.”

Ngoài kia, ánh trăng bạc chiếu rọi trên đỉnh đồi Bạch Ngọc. Trong căn phòng rộng lớn, hai con người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau đang nương tựa vào nhau, bắt đầu một hành trình chữa lành mà ở đó, tình yêu chính là liều thuốc kỳ diệu nhất.

Sáng mai, giới giải trí sẽ đón nhận một Tần Dã hoàn toàn mới – sắc bén hơn, bình tĩnh hơn, và quan trọng nhất là… có một người bảo hộ tuyệt đối bên cạnh.


[Đọc tiếp Chương 8]

Nhận xét