Sáng hôm sau, đoàn làm phim hành động bom tấn “Mật Mã Kim Cương” – dự án trọng điểm mà Tần Dã đang đảm nhiệm vai chính – nhộn nhịp một cách bất thường. Sau sự cố chập điện thang máy và việc Hàn Tiêu bị phong sát, không khí trên phim trường vừa có sự dè chừng, vừa có sự tò mò tột độ.
Chiếc SUV màu đen sang trọng đỗ xịch trước lối vào VIP. Cánh cửa mở ra, Tần Dã bước xuống. Hôm nay anh không mặc vest mà diện một bộ trang phục phong cách quân đội cho cảnh quay sắp tới: áo thun đen bó sát khoe trọn cơ bắp cuồn cuộn, quần túi hộp và đôi bot da hầm hố. Khí chất Ảnh đế của anh dường như được nhân đôi, sắc bén và lạnh lùng như một lưỡi gươm vừa được mài dũa.
Nhưng điều khiến cả đoàn phim, từ đạo diễn đến nhân viên hậu cần, phải “đứng hình” chính là người bước xuống ngay sau anh.
Thẩm Hạ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, khoác ngoài là chiếc áo ghi lê nhiều túi đựng đồ y tế cá nhân, trên tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt và một tập hồ sơ lịch trình. Cậu không còn vẻ mặt khúm núm, lo sợ của một tên trợ lý bị ghét bỏ. Ngược lại, Thẩm Hạ bước đi thong dong, đôi mắt trong veo lướt qua mọi người với vẻ bình thản đến lạ lùng.
“Đó là Thẩm Hạ sao? Trông cậu ta… khác quá.” – Những tiếng xì xào vang lên khắp nơi.
“Nghe nói cậu ta giờ là quản lý sức khỏe quyền lực nhất của Tần Dã đấy. Ngay cả quản lý Bùi cũng phải nể vài phần.”
Tần Dã đột ngột dừng bước, quay lại nhìn Thẩm Hạ đang bị hàng chục ánh mắt dòm ngó. Đôi mày anh nhíu chặt, bản năng chiếm hữu trỗi dậy. Anh vươn tay, tự nhiên nắm lấy cổ tay Thẩm Hạ, kéo cậu sát lại gần mình, giọng nói trầm thấp đủ để những người xung quanh đều nghe thấy:
“Đi sát vào tôi. Đừng có nhìn đông nhìn tây, coi chừng vấp ngã rồi lại bắt tôi bế.”
Thẩm Hạ nhướng mày, khẽ cười khẩy nhưng không rút tay lại: “Sếp lo quá rồi. Tôi đang quan sát xem có cái thang máy nào hỏng nữa không để còn cứu anh đấy.”
Tần Dã hừ lạnh, nhưng bàn tay anh lại vô thức siết nhẹ cổ tay cậu thêm một chút như để khẳng định chủ quyền trước khi đi thẳng vào phòng hóa trang.
…
Buổi quay bắt đầu với một phân cảnh cực kỳ khó: Nhân vật của Tần Dã phải vượt qua một hành lang đầy khói lửa và những tiếng nổ mô phỏng để giải cứu con tin. Đạo diễn Khương – một người nổi tiếng khó tính – lo lắng nhìn Tần Dã. Ông ta biết về chứng “ngại không gian kín” của anh, dù không biết mức độ nghiêm trọng thật sự.
“Tần Dã, cậu ổn chứ? Nếu cần, chúng ta có thể dùng diễn viên đóng thế cho đoạn nổ này.” – Đạo diễn Khương hỏi.
Tần Dã siết chặt nắm tay, nhìn vào hành lang tối mờ với những kíp nổ đã được gài sẵn. Nhịp tim anh bắt đầu tăng nhanh, ký ức về phim trường đổ nát năm xưa lại chực chờ trỗi dậy. Anh định gật đầu đồng ý – một hành động sẽ khiến danh tiếng “diễn xuất thực lực” của anh bị ảnh hưởng – thì một hơi lạnh từ chai nước áp nhẹ vào má anh.
“Uống đi sếp. Loại trà gừng mật ong đặc biệt tôi vừa pha đấy.”
Thẩm Hạ đứng cạnh anh, che khuất tầm nhìn của Tần Dã vào đống thuốc súng ngoài kia. Cậu ghé sát tai anh, thì thầm một cách chuyên nghiệp:
“Tần, nhìn tôi này. Lần này không có thang máy, cũng không có bóng tối. Có tôi đứng ngay phía sau ống kính. Nếu anh thấy không ổn, chỉ cần ra dấu tay ‘số 3’, tôi sẽ cho dừng buổi quay ngay lập tức. Anh là Ảnh đế, đừng để quá khứ cướp đi hào quang của anh.”
Tần Dã nhìn vào đôi mắt kiên định của Thẩm Hạ. Cảm giác được bảo hộ bởi một người nhỏ bé hơn mình mang lại cho anh một loại sức mạnh kỳ lạ. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị cay ấm lan tỏa, rồi quay sang đạo diễn, ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm:
“Không cần đóng thế. Bắt đầu đi.”
“Diễn!”
Tần Dã lao vào hành lang. Tiếng nổ vang lên “Đoàng! Đoàng!”, khói bụi mù mịt. Toàn thân Tần Dã run lên một nhịp vì bản năng, nhưng ngay lập tức, hình ảnh Thẩm Hạ đang đứng bình thản sau monitor hiện lên trong tâm trí. Anh hít một hơi thật sâu, chuyển hóa nỗi sợ hãi thành sự phẫn nộ của nhân vật.
Từng bước chạy, từng cú nhào lộn của Tần Dã đều hoàn hảo đến mức khiến cả đoàn phim nín thở. Khí chất điên cuồng, tuyệt vọng nhưng mạnh mẽ của một kẻ bị dồn vào đường cùng được anh thể hiện xuất thần.
“Cắt! Tuyệt vời! Một take ăn ngay!” – Đạo diễn Khương phấn khích đập bàn.
Ngay khi tiếng “Cắt” vang lên, khói vẫn còn chưa tan hết, Tần Dã đã loạng choạng bước ra. Gương mặt anh lấm lem bụi than, nhịp thở dồn dập. Không đợi nhân viên hậu cần tiến lại, Thẩm Hạ đã nhanh như cắt lao tới, dùng một chiếc khăn lớn trùm kín người Tần Dã, che chắn anh khỏi những ống kính đang tò mò.
Cậu bế xỏ tay Tần Dã, đưa anh thẳng vào khu vực nghỉ ngơi riêng biệt đã được phong tỏa từ trước.
“Hít thở sâu vào. Một… hai… ba…” – Thẩm Hạ áp sát người vào Tần Dã, hai tay ôm lấy má anh, buộc anh nhìn vào mình.
Tần Dã run rẩy vùi đầu vào vai Thẩm Hạ, hít lấy mùi hương bạc hà thanh khiết trên cổ cậu như một kẻ nghiện. Phải mất gần năm phút, anh mới thực sự thoát khỏi dư chấn tâm lý.
“Em…” – Tần Dã khàn giọng, vòng tay siết chặt lấy eo Thẩm Hạ – “Sao em biết tôi sẽ cần khăn che?”
“Vì anh là một sư tử kiêu hãnh.” – Thẩm Hạ vỗ nhẹ lưng anh, giọng điệu “sassy” pha chút dịu dàng – “Anh có thể yếu đuối trước mặt tôi, nhưng trước mặt họ, anh phải luôn là vị vua. Tôi không cho phép bất kỳ ai thấy anh run rẩy, ngoài tôi ra.”
Tần Dã ngước lên, nhìn nụ cười lém lỉnh của Thẩm Hạ. Trái tim anh đập mạnh – lần này không phải vì sợ hãi, mà vì một sự rung động không thể kiểm soát. Anh đột nhiên cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai Thẩm Hạ một cái khiến cậu kêu lên một tiếng khe khẽ.
“Ưm… anh làm gì thế?”
“Đánh dấu chủ quyền.” – Tần Dã thì thầm, hơi thở nóng hổi – “Hôm nay em làm tốt lắm. Nhưng tôi thấy có mấy thằng diễn viên phụ cứ nhìn em suốt. Từ giờ, em cấm được cười với bất kỳ ai trên cái phim trường này, rõ chưa?”
Thẩm Hạ bĩu môi: “Sếp à, anh chiếm hữu vừa thôi chứ. Tôi là quản lý của anh, không phải tù nhân của anh.”
“Với tôi, hai cái đó là một.” – Tần Dã hừ lạnh, nhưng ánh mắt nhìn cậu lại tràn đầy sự sủng ái đến mức tan chảy.
Buổi chiều hôm ấy, Tần Dã hoàn thành nốt các phân cảnh với phong độ đỉnh cao chưa từng thấy. Mọi người đều nhận ra, Ảnh đế Tần không còn là “con hổ hung dữ” khó gần nữa, anh đã trở nên điềm tĩnh hơn, uy nghiêm hơn. Và ai cũng biết, bí mật đằng sau sự thay đổi đó chính là cậu trợ lý nhỏ bé luôn túc trực bên cạnh với chiếc bình giữ nhiệt và ánh mắt sắc sảo.
Trận chiến trên phim trường đã kết thúc rực rỡ. Nhưng khi họ bước lên xe để trở về biệt thự Bạch Ngọc, Thẩm Hạ nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đang đứng quan sát họ từ xa với một nụ cười đầy bí hiểm.
Kịch bản nguyên tác đã thay đổi, nhưng những “biến số” mới đang dần lộ diện. Thẩm Hạ biết, hành trình bảo vệ “con hổ” của mình sẽ còn nhiều chông gai hơn cậu tưởng.

Nhận xét
Đăng nhận xét