Sau Khi Xuyên Thành Trợ Lý Của Ảnh Đế | Chương 1

Cơn đau đầu ập đến như một trận cuồng phong, xé toạc thái dương của Thẩm Hạ. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm đang đâm sâu vào tế bào não, khiến cậu không thể mở mắt, chỉ có thể nghe thấy những âm thanh hỗn tạp vây quanh. Tiếng còi xe inh ỏi từ phía xa, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, và rõ ràng nhất là một giọng nam trầm thấp, chứa đầy sự phẫn nộ đang gầm lên ngay trên đỉnh đầu cậu.

“Cậu tưởng tôi là kẻ mù hay sao? Thẩm Hạ, gan của cậu càng ngày càng lớn rồi!”

Xoảng!

Tiếng thủy tinh vỡ tan tành trên nền gạch khiến Thẩm Hạ giật nảy mình. Bản năng của một bác sĩ tâm lý vốn quen với các tình huống khẩn cấp giúp cậu ép bản thân phải tỉnh táo. Cậu hé mắt, thứ ánh sáng chói lòa từ đèn chùm pha lê trên trần nhà khiến tầm nhìn nhòe đi trong chốc lát.

Khi thị lực dần ổn định, đập vào mắt cậu là một khung cảnh xa hoa đến mức ngột ngạt. Một căn phòng khách sạn hạng Presidential với tông màu vàng đồng và đen xám chủ đạo. Và ngay trước mặt cậu, một người đàn ông đang đứng đó, bóng lưng cao lớn che khuất cả ánh đèn, tỏa ra một áp lực khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Người đàn ông đó mặc một chiếc áo sơ mi đen lụa cao cấp, hai tay chống lên mặt bàn đá cẩm thạch, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay cho thấy anh ta đang cố kiềm chế cơn giận dữ tột độ.

“Trả lời tôi!”

Anh ta quay phắt lại. Khoảnh khắc ấy, Thẩm Hạ cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Gương mặt sắc sảo như được tạc từ đá tảng, đôi lông mày lưỡi mác nhíu chặt và đôi mắt sâu thẳm hừng hực lửa giận.

Đây chính là Tần Dã – Ảnh đế lừng danh, “Con hổ của giới giải trí”, và cũng là nam chính của cuốn tiểu thuyết “Hào Quang Đánh Đổi” mà Thẩm Hạ vừa đọc xong trước khi ngất đi vì kiệt sức trong phòng trực bệnh viện.

Một luồng ký ức lạ lẫm đột ngột tràn vào não bộ. Thẩm Hạ bàng hoàng nhận ra, cậu không còn là bác sĩ Thẩm Hạ của thế giới thực nữa. Cậu đã xuyên vào cơ thể của kẻ trùng tên trong sách – một trợ lý sinh hoạt thấp kém, kẻ “pháo hôi” hám lợi đã lén chụp ảnh lịch trình và thuốc điều trị của Tần Dã để bán cho cánh săn ảnh với giá cao.

Trong nguyên tác, đoạn này chính là khởi đầu cho kết cục bi thảm của nguyên chủ. Sau khi bị Tần Dã phát hiện và tát một cú trời giáng, nguyên chủ bị đuổi việc ngay lập tức, bị phong sát toàn ngành, cuối cùng chết trong nghèo túng và sự ghẻ lạnh của xã hội.

“Tần tiên sinh…” – Thẩm Hạ thử cất tiếng. Giọng cậu khàn đặc, hơi thở vẫn còn chút dư âm của cơn đau đầu.

“Đừng gọi tên tôi bằng cái miệng bẩn thỉu đó!” – Tần Dã bước tới, mỗi bước chân của anh ta đều như dẫm nát sự tự tôn của người đối diện. Anh ta cầm một xấp ảnh vứt mạnh vào người Thẩm Hạ. Những tấm ảnh chụp lén góc khuất của lọ thuốc an thần rải rác dưới sàn. – “Cậu theo tôi ba năm, tôi chưa bao giờ để cậu phải thiếu thốn thứ gì. Vậy mà cậu lại chọn cách đâm sau lưng tôi chỉ vì mấy đồng bạc lẻ của đám báo chí rẻ tiền đó sao?”

Tần Dã giơ tay lên. Một cơn gió lạnh lướt qua mặt Thẩm Hạ. Theo kịch bản, cái tát này sẽ khiến nguyên chủ ngã xuống sàn và bắt đầu những chuỗi ngày địa ngục.

Nhưng Thẩm Hạ không phải là nguyên chủ.

Bằng phản xạ nhanh nhẹn, cậu không lùi lại, mà hơi nghiêng đầu tránh đi, đồng thời vươn tay nắm chặt lấy cổ tay của Tần Dã giữa không trung.

Sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm. Tần Dã sững sờ. Anh ta không ngờ kẻ yếu đuối, luôn khúm núm trước mặt mình lại dám chống trả. Đôi mắt anh ta nheo lại, sát khí càng thêm đậm đặc: “Cậu dám?”

Thẩm Hạ không buông tay. Cậu ngước nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ vằn tia máu của Tần Dã. Với tư cách là một bác sĩ tâm lý dày dạn kinh nghiệm, cậu không thấy một Ảnh đế đang giận dữ, mà cậu thấy một linh hồn đang đứng bên bờ vực thẳm. Đồng tử của Tần Dã đang giãn nhẹ, nhịp thở dồn dập bất thường, và bàn tay anh ta đang run lên – không phải vì tức giận, mà là dấu hiệu của một cơn hoảng loạn (Panic Attack) đang chực chờ bùng phát.

“Tần tiên sinh, anh nên nhìn vào gương thay vì nhìn vào những tấm ảnh này.” – Thẩm Hạ bình thản nói, giọng điệu chuyên nghiệp và lạnh lùng đến lạ thường.

“Cậu nói cái gì?”

“Nhịp tim của anh hiện tại ít nhất là 120 nhịp/phút. Vùng mạn sườn trái của anh đang co thắt, và tôi đoán anh đang cảm thấy khó thở, đúng không?” – Thẩm Hạ vừa nói vừa từ từ buông cổ tay Tần Dã ra, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy anh – “Cơn giận này không phải nhắm vào tôi, mà là vì anh đang sợ hãi. Anh sợ rằng nếu bí mật về bệnh tình bị lộ ra, cái danh hiệu Ảnh đế cao quý kia sẽ sụp đổ. Anh sợ mình không còn đủ sức để gồng gánh lớp vỏ bọc hoàn hảo này nữa.”

Tần Dã sững người. Những lời nói của Thẩm Hạ giống như một mũi kim đâm trúng huyệt đạo, khiến toàn thân anh ta cứng đờ. Bí mật về chứng rối loạn hoảng sợ và PTSD là thứ mà Tần Dã đã chôn giấu suốt năm năm qua, ngay cả quản lý cấp cao cũng không biết mức độ nghiêm trọng thật sự. Vậy mà tên trợ lý vô dụng này… làm sao cậu ta biết?

“Cậu… cậu ngậm miệng lại!” – Tần Dã gầm lên, nhưng lần này giọng anh ta đã lạc đi, sự run rẩy bắt đầu lan ra cả bờ vai vững chãi.

Tần Dã lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy ngực, hơi thở trở nên đứt quãng. Ánh sáng trong phòng đối với anh lúc này trở nên quá chói, âm thanh bên ngoài trở nên quá lớn. Thế giới xung quanh Tần Dã bắt đầu quay cuồng. Anh ta đang rơi vào vùng tối của quá khứ – nơi có tiếng nổ, khói lửa và nỗi cô độc tận cùng.

Thẩm Hạ thở dài. Cậu biết mình không thể bỏ mặc bệnh nhân, dù cho kẻ này vừa định tát mình.

Cậu nhanh nhẹn bước tới, bỏ qua sự kháng cự yếu ớt của Tần Dã, ép anh ta ngồi xuống chiếc ghế sofa lụa.

“Ngìn vào tôi, Tần Dã! Nhìn thẳng vào mắt tôi!” – Thẩm Hạ quát khẽ, giọng nói chứa đầy uy lực của một bác sĩ đang làm chủ tình hình.

Cậu áp hai bàn tay mình vào gò má nóng bừng của Tần Dã, buộc anh phải tập trung vào gương mặt cậu. Bàn tay của Thẩm Hạ rất mát, mang theo một mùi hương bạc hà thanh khiết, đối lập hoàn toàn với sự nóng rực của Tần Dã.

“Hít vào… một, hai, ba, bốn. Thở ra… một, hai, ba, bốn. Làm theo tôi.”

Tần Dã như một người sắp chết đuối vớ được cọc, anh ta vô thức nhìn vào đôi mắt trong veo, bình thản của Thẩm Hạ. Trong khoảnh khắc ấy, anh ta không còn thấy một tên trợ lý hám lợi, mà thấy một bến đỗ an toàn. Anh ta bắt đầu hít thở theo nhịp đếm của cậu.

Một phút. Năm phút. Mười phút.

Căn phòng khách sạn dần lấy lại sự tĩnh lặng. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo Tần Dã, nhưng nhịp tim anh ta đã bắt đầu bình ổn lại. Anh gục đầu xuống vai Thẩm Hạ, hơi thở vẫn còn nặng nề nhưng sự điên cuồng đã biến mất.

Thẩm Hạ để yên cho anh dựa vào mình. Cậu khẽ liếc nhìn những tấm ảnh dưới sàn, rồi lại nhìn người đàn ông đang run rẩy trong lòng mình. Trong sách nói Tần Dã là một con hổ dữ, nhưng thực tế, anh chỉ là một con hổ bị thương đang cố gầm gừ để tự vệ.

“Xong rồi. Anh ổn rồi.” – Thẩm Hạ nhẹ nhàng vỗ lưng Tần Dã, giọng cậu dịu lại, mang theo sự chữa lành kỳ diệu.

Sau một lúc lâu, Tần Dã mới chậm rãi đẩy Thẩm Hạ ra. Anh lau đi vệt mồ hôi trên trán, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Hạ đã hoàn toàn thay đổi. Có sự nghi ngờ, có sự kinh ngạc, và có cả một chút gì đó… bối rối mà chính anh cũng không giải thích được.

“Cậu học những thứ này ở đâu?” – Tần Dã hỏi, giọng khàn đặc.

Thẩm Hạ thản nhiên nhặt những tấm ảnh dưới sàn lên, gom lại thành một xấp rồi đi tới phía lò sưởi trang trí, ném tất cả vào đống lửa đang cháy âm ỉ.

“Tôi đã nói rồi, tôi là trợ lý của anh. Trợ lý thì phải biết cách cứu sếp mình chứ?” – Cậu quay lại, nở một nụ cười nửa miệng, vẻ Sassy vốn có bắt đầu bộc lộ – “Còn về việc tôi học ở đâu, anh không cần quan tâm. Điều anh cần quan tâm lúc này là… anh định trả công cho vị cứu tinh này như thế nào đây, hả ngài Ảnh đế?”

Tần Dã nhìn bóng lưng Thẩm Hạ dưới ánh lửa, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Tên trợ lý này rõ ràng vẫn là gương mặt đó, vẫn là dáng người đó, nhưng linh hồn bên trong dường như đã biến thành một ai khác – sắc sảo hơn, rạng rỡ hơn và khiến anh không thể rời mắt.

“Cậu tưởng cứu tôi một lần là tôi sẽ bỏ qua chuyện cậu đã làm sao?” – Tần Dã hừ lạnh, nhưng cánh tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay của Thẩm Hạ.

“Tôi không chụp. Là kẻ khác dùng điện thoại của tôi để hãm hại tôi thôi.” – Thẩm Hạ nói dối một cách trơn tru, dù cậu biết thừa nguyên chủ đã làm việc đó – “Anh có thể chọn tin tôi và có một bác sĩ tâm lý riêng miễn phí, hoặc đuổi tôi đi và để thế giới ngoài kia xâu xé anh. Tùy anh chọn.”

Tần Dã im lặng. Anh nhìn chằm chằm vào Thẩm Hạ, như muốn nhìn thấu tâm can của cậu. Một lúc sau, anh đứng dậy, tiến lại gần cậu, khoảng cách gần đến mức Thẩm Hạ có thể thấy rõ bóng mình trong đôi mắt hổ của anh.

“Được. Tôi cho cậu một cơ hội.” – Tần Dã đưa tay ra bóp nhẹ lấy cằm Thẩm Hạ, ép cậu nhìn mình – “Nhưng cậu nhớ cho kỹ, Thẩm Hạ. Nếu cậu lại lừa tôi một lần nữa, tôi sẽ khiến cậu phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời này. Từ giờ, cậu không chỉ là trợ lý sinh hoạt. Cậu là đồ vật của tôi. Đi đâu, làm gì, đều phải dưới sự cho phép của tôi. Rõ chưa?”

Thẩm Hạ không hề sợ hãi, cậu mỉm cười, đôi mắt cong lại thành hình bán nguyệt: “Rõ rồi, sếp. Nhưng trước hết, sếp nên đi tắm đi, anh hôi mùi mồ hôi quá rồi đấy.”

Nói xong, cậu thản nhiên lách qua người Tần Dã, đi vào gian bếp để pha một ly trà thảo mộc, để lại một Ảnh đế đang đứng ngẩn người giữa phòng khách.

Tần Dã nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của Thẩm Hạ, đôi môi khẽ mấp máy một cái tên. Trong bóng tối của căn phòng, trái tim vốn đã đóng băng của anh dường như vừa bị một ngọn lửa nhỏ đốt cháy.

Trận chiến trong giới giải trí mới chỉ bắt đầu, và Thẩm Hạ – vị bác sĩ tâm lý xuyên thư – vừa mới ghi được bàn thắng đầu tiên trước con hổ dữ của đời mình.


[Đọc tiếp Chương 2]

Nhận xét